Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Trang 14 trong tổng số 14 trang Previous  1 ... 8 ... 12, 13, 14

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Sat Dec 10, 2011 4:45 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ sáu mươi lăm
Trở lại Trường đình




Bao nhiêu thời gian nặng trĩu hình như đã làm cho gã mặt rõ càng nói kín tâm tư nhưng bây giờ, bây giờ thời gian như quay trở lại, hắn ngậm ngùi ủ rũ. Hắn nói bằng một giọng buồn buồn:
- Nghĩa khí đối với bằng hữu của Ông đại ca, thiên hạ ai cũng biết.
Lý Tầm Hoan gật đầu:
- Tôi đã có nghe và mến phục.
Gã mặt rỗ nói:
- Vì thế bất cứ trường hợp nào, bất cứ gia cảnh ra sao nếu có một bằng hữu đến nhờ thì trăm lần như một, anh ấy không bao giờ từ chối. Vì thế những năm sau cùng gia tài sự sản của anh ấy tiêu tan nhưng bằng hữu thì chỉ thêm chứ không hề bớt, vì thế anh ấy phải âm thầm lo liệu, không phải cho anh ấy mà là cho bạn.
Tên bán rượu hỏi:
- Anh bảo Ông đại ca phải lo làm việc cho có tiền để trang trải cho anh em?
Gã mặt rỗ thở ra:
- Đúng, anh ấy đã âm thầm đi ăn cướp, cướp của nhà giàu để trang trải cho bằng hữu đang xơ xác.
Tất cả mọi người không ai tỏ vẻ ngạc nhiên vì chuyện ấy trong giang hồ âu cũng là chuyện tầm thường. Gã mặt rỗ nói tiếp:
- Nhưng cướp là cướp, đối với quan sai không hề phân biệt, họ không bao giờ đặt vấn đề đạo nghĩa đối với kẻ cướp, vì thế Ông đại ca bị người theo dõi, người ấy là thám tử quan nha và cũng là người bạn đồng song với Thiết Giáp Kim Cương từ thuở nhỏ.
Hắn thở dài:
- Tự nhiên Thiết Giáp Kim Cương biết chuyện ấy, trong cái thể lưỡng lập của hai người bạn, Thiết Giáp Kim Cương đứng về phía nào là phía đó thắng ngay. Nhưng Thiết Giáp Kim Cương không làm sao đứng về phía bên nào cả vì cả hai đều là bạn thâm giao, hắn đành nuốt nước mắt trốn đi, hắn buông trôi cho chuyện đến đâu thì đến. Và chuyện đến đã đến rồi. Đúng như hắn nói, hắn không trốn ai cả, hắn trốn với chính bản thân hắn.
Dịch Minh Hồ cau mặt:
- Nhưng tại sao đến bây giờ anh mới chịu nói ra?
Gã mặt rỗ cười thê thảm:
- Anh nghĩ tôi là hạng người gì? Thiết Giáp Kim Cương không nói mà anh bảo tôi nói à? Vâng, tôi nói, tôi nhất định nói.
Hắn cúi nhìn Thiết Giáp Kim Cương rồi ngẩng mặt lên rắn giọng:
- Tôi chỉ nói khi nào Thiết Giáp Kim Cương không còn nói được để rồi tôi.
Tiếng sau cùng là tiếng “chết” nhưng hắn không nói kịp hay hắn đã nói mà không ra tiếng vì mũi đao của hắn đã đâm thốc vào yết hầu của hắn. Hắn ngã xuống không một tiếng rên. Lý Tầm Hoan mím miệng thở dài.
Tên bán rượu quay lại phía Dịch Minh Hồ:
- Nhị ca, tôi đi trước.
Một vòi máu nữa lại bắn ra, một thây người nữa ngã xuống.
Họ chết thật dễ dàng.
Dịch Minh Hồ vùng ngửa mặt cười sằng sặc:
- Đúng, chết như thế là đúng, Trung Nguyên bát nghĩa sống cùng sống, chết cùng chết. Ông đại ca dưới cửu tuyền chắc anh cũng mỉm cười.
Hắn quay lại nói với Lý Tầm Hoan:
- Tôi chưa đi vội vì tôi có lời muốn nói.
Lý Tầm Hoan gật đầu:
- Vâng, tôi xin nghe.
Dịch Minh Hồ nói:
- Âm mưu của Thượng Quan Kim Hồng, chúng tôi biết từ thuở ban đầu, Long Tiêu Vân cũng biết, tôi lấy làm lạ không hiểu tại sao Thám Hoa lại có một người bằng hữu như thế ấy.
Lý Tầm Hoan cúi đầu im lặng.
Dịch Minh Hồ nói tiếp:
- Chỉ có Lâm Thi Ấm cô nương thì không biết chuyện ấy, nàng chỉ biết Thượng Quan Kim Hồng ước hội với Thám Hoa tại Trường Đình.
Dịch Minh Hồ nhìn Lý Tầm Hoan, mặt hắn thản nhiên:
- Bây giờ anh em chúng tôi ân oán đã rõ ràng, chỉ hy vọng Thám Hoa hãy cho chúng tôi chung một chỗ, sau này nếu có người nhắc nhở hy vọng Thám Hoa nói dùm tiếng rằng:Trung Nguyên bát nghĩa thuở sinh tiền cũng có làm chuyện quấy nhưng khi chết, tất cả nợ đều trả xong.
Đám người áo vàng không biết đã lẻn đi tự bao giờ. Cho dầu thấy, Lý Tầm Hoan cũng không hề cản. Cũng như hắn đã không cản Dịch Minh Hồ. Bởi vì hắn biết Dịch Minh Hồ không còn lý do gì để sống. Một con người khi chết mà tinh thần yên ổn, khi chết mà vẫn giữ được nụ cười, cái chết đó cũng nên.
Nhưng bây giờ nhìn vào những xác chết nằm la liệt, Lý Tầm Hoan bất giác rùng mình. Hắn phát run không phải vì hắn sợ khi nhìn cái chết mà hắn sợ vì hắn hiểu rõ hơn về hai tiếng “hận cừu.”
Thật là đáng sợ.
Vì nó, người ta đã quăng cả sinh mạng của mình, của bạn của mình xuống tận hố sâu. Vì nó, người ta đã cam lòng tuyệt tự. Nhưng đối với những người này, cho dầu cừu hận sâu đến mức nào, bây giờ kể như họ đã thong dong. Đúng như lời của Dịch Minh Hồ đã nói “Khi sống rất có thể họ thường có những hành động sai lầm nhưng đến khi chết, bao nhiêu nợ đã thanh toán xong xuôi.” Họ đã rửa sạch tất cả hận cừu, họ đã yên lòng nhắm mắt. Họ đã chết một cách đường đường chính chính, họ đã chết mà lòng không thẹn.
Lý Tầm Hoan vụt quỳ phục xuống. Hắn quỳ trong vũng máu của bao nhiêu người hòa lại, hắn cảm phục họ. Những ai không thông cảm, nghe qua cái chết của Trung Nguyên bát nghĩa có thể sẽ cho là vô lý nhưng với Lý Tầm Hoan, hắn chẳng những không thấy vô lý mà hắn còn bái phục.
Hắn bằng lòng qùy trong vũng máu đó cùng với những kẻ ngang tàng này làm bạn chứ hắn không lòng đối diện với hạng người huyênh hoang lỗ miệng mà nhân nghĩa họ có thể bán từng đồng. Hắn biết hơn ai hết, những cái chết đó tuy thấy nhưng không phải dễ.
Tôn Tiểu Bạch vẫn không bước chân vào. Không phải vì nàng không dám mà vì nàng không đành lòng ngó. Nhìn cái chết của những người trai ngang dọc trên đời, nàng mới thấy rằng đàn bà thật không sánh nổi đàn ông. Nàng cảm thấy lần thứ nhất rằng được sinh làm một người đàn bà thật là phúc đức cho ngàn đời.
Đêm đen đặc một màu.
Trong tiểu điếm chỉ có hai người. Ánh đèn thật là ảm đạm, trong lòng của họ còn ảm đạm nhiều hơn. Rượu đang có trước mặt Lý Tầm Hoan nhưng bây giờ hắn không còn uống nổi. Hắn nhìn vào chén rượu bằng dôi mắt sững sờ. Tim đèn được khêu lên rồi lại lụn xuống không biết đã bao lần như thế. Cả hai không ai nói được tiếng nào.
Thật lâu, có lẽ đêm đã vào khuya, Lý Tầm Hoan thở dài:
- Đi!
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Tôi… tôi cùng đi à?
Lý Tầm Hoan nói:
- Đã đến thì cũng cùng đi chứ sao.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Anh không vào Hưng Vân trang sao?
Lý Tầm Hoan nhè nhẹ lắc đầu.
Tôn Tiểu Bạch cau mặt:
- Nhưng anh đến đây chẳng phải vì mục đích nhìn qua Hưng Vân trang đấy sao?
Lý Tầm Hoan nói:
- Nhưng bây giờ thì không cần thiết.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Tại làm sao thế?
Lý Tầm Hoan nói:
- Dịch Minh Hồ đã nói là nàng hãy còn yên nơi đó, như thế đã là đủ rồi.
Tôn Tiểu Bạch chớp mắt:
- Nhưng anh không thấy cần nên gặp lại nàng một bận sao?
Lý Tầm Hoan trầm ngâm:
- Gặp rồi cũng… thế thôi… biết nàng được yên cũng quá đủ rồi.
Hắn nghiêm trang nói tiếp:
- Vả lại cũng nên đi cho kịp giờ hội ước với Thượng Quan Kim Hồng, đáng lý cô nên giục tôi đi là phải vì cô nên biết rằng tôi là người không bao giờ thất ước.
Tôn Tiểu Bạch nói mà cố tránh tia mắt của Lý Tầm Hoan:
- Tôi chỉ muốn yêu cầu anh một việc.
Lý Tầm Hoan nói:
- Cô cứ nói.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Tôi muốn chuyến trở về này chúng ta ngồi xe chứ không cần phải dùng đến khinh công.
Lý Tầm Hoan cười:
- Cô muốn tôi có thời gian nghỉ ngơi phải không?
Tôn Tiểu Bạch cúi mặt:
- Vâng, tôi muốn.
Nhưng nàng lại lảng tránh ngay:
- Tôi muốn anh khi gặp Thượng Quan Kim Hồng sẽ có đủ sức khỏe cần thiết chứ không thể để ngủ trong khi quyết đấu.
Lý Tầm Hoan cười:
- Hay lắm, như thế thì tôi xin vâng theo lời cô.
Tôn Tiểu Bạch tươi ngay:
- Chúng ta có thể mang cả rượu và thức ăn lên xe, nếu lúc nào anh không ngủ được thì tôi sẽ hầu rượu anh.
Lý Tầm Hoan cười:
- Rượu mà vào được nhiều rồi thì ngủ là hạng nhất.
Tôn Tiểu Bạch cũng cười:
- Đúng như thế, chỉ cần anh có thể ngủ ngon trên xe thì nhất định Thượng Quan Kim Hồng sẽ không thể cùng anh là đối thủ.
Lý Tầm Hoan nhìn vào mắt nàng:
- Cô tin tưởng như thế lắm sao?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Chứ sao, nếu không tin tưởng anh thì tôi chẳng.
Nàng vụt nín ngang, mặt nàng ửng đỏ và nàng bỏ chạy ra ngoài.
Trường Đình.
Nơi đây vốn là chỗ nghỉ chân của khách qua đường, là nơi thi nhân mặc khách uống rượu đề thơ. Nếu có thê lương thì cũng chỉ là nơi tiễn chân người thân mà trong đó cũng chỉ nhiều nhất là đôi dòng lệ vì cho dầu đó là lần chia tay nhưng sự chia tay nào cũng có lúc tao phùng. Nhưng Trường Đình bây giờ đối với Tôn Tiểu Bạch thật có một ý nghĩa quá ngậm ngùi đau xót.
Nàng bước theo Lý Tầm Hoan mà tâm trí nàng gởi tận đâu. Nàng không dám nghĩ đây là lần đưa tiễn sau cùng, nàng có một đức tin thật mạnh nhưng nàng lại biết không có gì tuyệt đối. Mà nếu không tuyệt đối thì có thể như thế này cũng có thể như thế khác.
Nàng theo Lý Tầm Hoan cách khoảng, theo ý của hắn vì sau khi cảm thấy không ngăn cản được, hắn giao nàng một điều kiện như thế. Nàng biết chuyện nàng đi theo là một điều không nên, nó có thể có lợi cho Lý Tầm Hoan mà cũng có thể có hại không ít.
Nhưng nàng đã suy tính cạn cùng, nàng nhất định xin theo. Nếu thắng, nàng sẽ ôm hắn mà reo mừng nhưng nếu bại, nàng cũng sẽ ôm hắn vào lòng dù lúc đó chỉ còn xác chết. Lý Tầm Hoan phải cho nàng đi vì hắn không nỡ cự tuyệt, thêm vào đó, hắn biết rằng tuy ngây thơ nhưng cũng không phải là một cô gái thường tình như Linh Linh mà cũng không phải là một cô gái yếu ớt như Lâm Thi Ấm.
Đối với hắn, nàng có mặt hay không đều cũng vô hại. Vì cuộc đấu của hắn và Thượng Quan Kim Hồng không bao giờ có chuyện dằn dai, nó là một trận đấu tự nhiên dữ dội nhưng bắt đầu và kết thúc chỉ trong vòng một cái nháy mắt mà thôi. Trường Đình hiện ngay trước mắt, Lý Tầm Hoan hơi chậm lại nhưng rồi hắn vẫn bước tới.
Hắn muốn nói với Tôn Tiểu Bạch một câu nhưng hắn thấy là thừa. Tôn Tiểu Bạch hình như cũng thấy như thế, nàng không hề bước nhanh theo, nàng vẫn giữ một khoảng cách nhất định từ đầu, nàng muốn cho Lý Tầm Hoan thấy rằng nàng vẫn trấn tĩnh. Nàng mong sự trấn tĩnh của nàng sẽ giúp Lý Tầm Hoan trấn tĩnh hơn lên. Nàng là đích tôn của Tôn lão Tiên sinh, nàng hiểu hơn ai hết giá trị của sự trấn tĩnh trong cuộc đấu.
Thượng Quan Kim Hồng đã ngồi sẵn trong đó tự bao giờ. Lý Tầm Hoan dừng lại với một cự li vừa phải. Hắn lặng thinh một lúc rồi lên tiếng trước:
- Tôi đến hơi chậm.
Giọng nói của hắn thật trong, thật rõ và thật vững vàng.
Thượng Quan Kim Hồng nói ngay:
- Chậm còn hơn không.
Lý Tầm Hoan nói:
- Các hạ biết thế nào, dầu chậm hay mau tôi vẫn đến.
Thượng Quan Kim Hồng đáp:
- Đúng.
Chỉ trao đổi không quá câu nói, cả hai cùng im lặng. Hai người đứng nhìn nhau không nói mà cũng không may động. Trong một thoáng, người ta có cảm tưởng đó là hình gỗ. Cả hai tự nhiên đều chờ đến khi cần phải động vì cả hai cũng biết một khi đã “động” thì không còn dừng lại. Mưa không nặng hột nhưng gió hơi nhiều. Trong cánh rừng đối diện Trường Đình còn hai bóng người nữa. Hai cặp mắt nhìn như không hề nháy. Cặp mắt thứ nhất thậtdịu, cặp mắt thứ hai xám ngột, cặp mắt cá chết. Không cần thấy mặt, chỉ nhìn vào cả hai cặp mắt đó, ai cũng có thể biết ngay hai bóng người trong mưa gió ấy là Lâm Tiên Nhi và Kinh Vô Mạng.
Hai người hình như đến trước và đến đã khá lâu. Lâm Tiên Nhi đứng nép vào lòng Kinh Vô Mạng, tay nàng quăng ngang hông hắn thật chặt. Kinh Vô Mạng đứng yên như pho tượng. Lâm Tiên Nhi vụt nói:
- Nếu muốn giết hắn thì bây giờ là cơ hội tốt nhất, không bao giờ có hơn được nữa.
Kinh Vô Mạng lạnh lùng:
- Bây giờ đã có người giết hắn rồi, ta không phải ra tay.
Lâm Tiên Nhi nói:
- Tôi không nói giết Lý Tầm Hoan.
Kinh Vô Mạng gặn lại:
- Giết ai?
Lâm Tiên Nhi nói:
- Thượng Quan Kim Hồng, giết Thượng Quan Kim Hồng.
Hình như nàng đang phấn chấn lắm, tay nàng siết chặt hơn vào hông Kinh Vô Mạng. Kinh Vô Mạng vẫn đứng trơ trơ. Ánh mắt hắn bắn ra tia sáng lạ lùng, y như tia lửa từ địa ngục. Lâm Tiên Nhi lay mạnh thân hắn:
- Bây giờ hắn đang dốc hết tâm trí vào việc đối phó Lý Tầm Hoan, hắn không thừa để ý đến người khác, huống chi hắn vẫn chưa biết sự bí mật về cánh tay phải của anh.

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Sat Dec 10, 2011 4:45 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ sáu mươi lăm (tt)
Trở lại Trường đình




Kinh Vô Mạng vẫn đứng trơ trơ. Lâm Tiên Nhi nói:
- Bí mật của Kim Tiền bang chỉ có anh là biết nhiều hơn hết, nếu anh giết hắn rồi thì Kim Tiền bang sẽ là của anh.
Nàng ghé sát bên tai hắn thì thào, hơi thở của nàng hình như được cố tạo thành những tiếp dập dồn kích động. Nếu nói về phương diện kỹ thuật thì nàng quả thành công vì hơi thở cùa nàng hay đúng hơn là giọng thở của nàng y như một con chó cái đang cơn động đực. Nàng vừa thở vừa nói:
- Nếu anh không nghĩ đến ngôi vị Bang chủ của Kim Tiền bang, anh cũng phải làm cho hắn thấy anh không phải là người vô dụng như hắn tưởng, phải làm cho hắn hối hận vì ngược đãi anh lúc nọ.
Ánh mắt của Kinh Vô Mạng rực những tia lửa đỏ. Lâm Tiên Nhi thúc giục:
- Đi, anh, nếu để cơ hội trôi qua thì sự hối hận là anh chứ không phải là hắn.
Cuối cùng Kinh Vô Mạng phải gật đầu:
- Tôi, tôi đi.
Lâm Tiên Nhi thở phào, nàng nhoẻn miệng cười “nhà nghề”:
- Đi nhanh đi anh, tôi sẽ đợi anh ở tại đây, chỉ cần anh thành công, sau đó tôi sẽ là vĩnh viễn của anh.
Kinh Vô Mạng nói:
- Không cần đợi.
Lâm Tiên Nhi hơi khựng:
- Sao vậy?
Kinh Vô Mạng nói:
- Bởi vì cô cũng cùng đi với tôi.
Lâm Tiên Nhi chợt thấy sự tình hình như không ổn. Nhưng ánh mắt nàng vừa bộc lộ vẻ kinh ngạc thì Kinh Vô Mạng đã chụp lấy tay nàng. Lâm Tiên Nhi thường thường là không hay chảy nước mắt bởi vì theo nàng, một người đàn bà cứ động tới thì chảy nước mắt, người đàn bà ấy nếu không ngu thì cũng là hạng xấu đau xấu đớn. Đối với nàng, việc chảy nước mắt cũng có nhưng chỉ tối ư khi cần thiết. Còn bình thường, nảng có thừa vữ khí. Nhưng bây giờ cái chụp tay quá mạnh của Kinh Vô Mạng làm cho nàng chảy nước mắt ngay. Cái chụp tay của hắn làm cho nàng nghe gần như xương tay kêu răng rắc, nàng run giọng:
- Anh… anh làm gì thé? Tôi… tôi đã gây sự hiểu lầm cho anh phải không? Tại sao anh lại đối xử với tôi như thế?
Kinh Vô Mạng nói chậm rãi:
- Trong đời cô, có thể cô làm mỗi một chuyện lầm.
Lâm Tiên Nhi hỏi:
- Chuyện chi?
Kinh Vô Mạng nói gằn từng tiếng:
- Cô đã tưởng ai cũng yêu cô như Tiểu Phi.
Lý Tầm Hoan đứng quay lưng về phía cánh rừng. Hắn không thấy Kinh Vô Mạng và Lâm Tiên Nhi bước ra, hắn chỉ thấy khi nhận ra ánh mắt dị thường của Thượng Quan Kim Hồng. Sự chú ý được tập trung triệt để của Thượng Quan Kim Hồng đột nhiên phân tán. Đó là cơ hội “ngàn năm một thuở” đối với Lý Tầm Hoan, hắn chỉ cần máy động ngón tay là Thượng Quan Kim Hồng chung cuộc. Nhưng hắn vẫn đứng yên.
Phi đao của hắn không “phi” vì hắn tuy vẫn chưa quay lại nhưng hắn đã cảm giác sau lưng hắn có người. Phi đao của hắn không phải chỉ dùng bằng tay, hắn phải dùng toàn bộ tin thần, một phi đao đã được điều khiển thì hắn không làm sao cơ dư lực để đối phó với sự công kích từ phía bên sau đưa tới.
Chân hắn vụt như chuồi qua phía trái vì không thấy hắn bước nhưng thân hình hắn đã lệch hơn bảy phân, hắn thấy Kinh Vô Mạng. Sau đó hắn thấy Lâm Tiên Nhi. Thật hắn cũng hề tưởng tượng nàng lại khốn đốn hình dáng như thế lúc bấy giờ.
Mưa càng lúc càng nặng hạt.
Mọi người đều cảm nghe ướt tận lưng. Mấy ngọn hồng dâng trên cao đã được dời tận đến mái Trường Đình nhưng ánh vẫn không đầy đủ. Kinh Vô Mạng đứng vào một chỗ mà ánh đèn không chiếu tới, toàn thân hắn y như một cái bóng chứ không phải con người.
Nhưng ánh mắt của Lý Tầm Hoan đã dời từ Thượng Quan Kim Hồng sang qua hắn. Ánh mắt của Thượng Quan Kim Hồng cũng lìa khỏi Lý Tầm Hoan, cũng tập trung vào Kinh Vô Mạng. Bởi vì cả hai người đều đã cảm thấy ngay cái mấu chốt thắng bại trong trận này không phải từ bản thân của hai người mà là do cánh tay của Kinh Vô Mạng.
Kinh Vô Mạng vụt bật cười, hắn cười khá lớn. Trong đời hắn, hắn chưa từng cười như thế ấy, hắn cười đến phải
khom mình. Thượng Quan Kim Hồng vụt thở dài:
- Ngươi cười đi bởi vì quả thật đáng cười.
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Bang chủ không muốn cười à?
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Ta cười không ra tiếng.
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Tại sao?
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Ngươi biết rõ tại sao mà?
Kinh Vô Mạng nói:
- Đúng, tôi biết, quả thật tôi biết.
Hắn chợt ngưng cười nói chầm chậm:
- Bởi vì bây giờ chỉ có tôi mới là người quyết định sự sống chết cho hai người thế nhưng cả hai đều không dám làm gì tôi cả.
Hắn nói thật đúng. Quả thật hai người không ai dám động đến hắn. Thượng Quan Kim Hồng nếu ra tay, cho dầu có thể giết được hắn thì cũng sẽ chết về tay của Lý Tầm Hoan, nhất định hắn không bao giờ cho Lý Tầm Hoan cơ hội đó. Tình trạng của Lý Tầm Hoan cũng thế.
Kinh Vô Mạng nói:
- Tôi có thể giúp Bang chủ giết Lý Tầm Hoan mà cũng có thể giúp hắn không chừng.
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Ta tin rằng ngươi có thể như thế lắm.
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Bang chủ tin à? Trong con mắt của Bang chủ, tôi chẳng phải là con người đã tàn phế hay sao?
Thượng Quan Kim Hồng thở ra:
- Mỗi một con người ai cũng có lúc phải xem lầm.
Kinh Vô Mạng nói:
- Làm sao Bang chủ lại nghĩ là Bang chủ xem lầm thậth? Biết chừng tôi lại tàn phế thật thì sao?
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Tay phải của ngươi còn hiệu lực hơn tay trái nhiều.
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Bang chủ thấy như thế?
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Lâm Tiên Nhi không phải là một cô gái yếu đuối, bất luận là ai cũng không thể dùng một tay mà khống chế nàng dễ dàng như thế.
Kinh Vô Mạng gật gật đầu:
- Quả nhiên Bang chủ đã thấy được nhưng tiếc vì đã hơi muộn.
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Chẳng những ta xem lầm mà lại hành động lầm luôn.
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Bang chủ cũng biết không nên đối xử với tôi như thế.
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Quả thật ta không nên đối xử với ngươi như thế, đáng lý ta phải giết ngươi.
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Sao không giết?
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Ta không nỡ.
Sắc mặt của Kinh Vô Mạng vụt biến đổi lạ lùng, hắn rít giọng:
- Bang chủ mà cũng có những lúc không nỡ nữa sao?
Thượng Quan Kim Hồng dịu giọng:
- Ta cũng vẫn là người.
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Và vì thế cho nên Bang chủ nghĩ rằng tôi cũng không nỡ giết Bang chủ.
Thượng Quan Kim Hồng khẽ liếc Lâm Tiên Nhi:
- Nhất định nàng cũng muốn ngươi giết ta.
Kinh Vô Mạng nói:
- Đúng.
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Nhà ngươi thật muốn giết ta thì ngươi đừng bao giờ mang cô ta đến đây.
Lâm Tiên Nhi vụt cười hăng hắc. Đang lúc xuống vũng lầy không gì ngóc đầu lên nổi bỗng dưng lại cười, cái cười không ai hiểu nổi. Nàng cưới lớn hơn nữa:
- Bây giờ thì ta biết, ta biết ngươi không dám giết hắn thì ngươi cũng không khi nào sống được, bây giờ ta mới biết, con người của hắn vì ngươi mà sống, bất cứ nơi nào đi đến đâu, hắn cũng đều muốn chứng minh rằng hắn là con người quan trọng nhưng thực tế thì sao? Thực tế thì hắn dưới con mắt của mọi người, hắn không đáng một đồng xu.
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Thế nhưng hắn muốn giết cô thì rất dễ dàng.
Lâm Tiên Nhi nói:
- Ngươi tưởng hắn dám giết ta à? Hừ, ngươi đã lầm, ngươi muón giết ta nhưng hắn thì lại cứu ta, ngươi có biết tại sao thế không?
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Vì hắn muốn giết ngươi trước mặt ta.
Lâm Tiên Nhi nói:
- Ngươi lại lầm, hắn bao giờ muốn chính tay hắn giết ta mà muốn nhìn chính tay ngươi giết ta.
Nàng cười lớn và nói tiếp:
- Lúc ta và ngươi ở bên nhau, hắn ghen đến phát điên. Lúc đó ta cũng ngỡ hắn vì ta, bây giờ ta biết hắn vì ngươi. Hắn thấy ngươi yêu thích người nào thì hắn hận vô cùng, thậm chí con ngươi cũng thế. Ngươi có biết con ngươi là ai giết đó không?
Thượng Quan Kim Hồng thản nhiên:
- Nếu hắn quả thật vì ta mà giết người thì bất luận hắn giết ai cũng được.
Lâm Tiên Nhi nhìn sững vào mặt Thượng Quan Kim Hồng, nụ cười trên môi tắt lịm, nàng thở dài:
- Từ trước đến nay, ta cứ tưởng ta là người rất hiểu biết về đàn ông nhưng thật ra thì ta vẫn hiểu không nổi các ngươi, thật ta không hiểu nổi cái quan hệ giữa các ngươi ra làm sao cả.
Nàng vụt cười một tiếng khô khan:
- Ta chỉ biết bất cứ cái quan hệ ấy như thế nào đều có thể làm cho người nôn mửa. Vì thế, cho dầu các ngươi có muốn cho ta biết, ta cũng chẳng nghe.
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Ngươi biết ít quá mà lại nói hơi nhiều quá.
Lâm Tiên Nhi hỏi:
- Ngươi muốn nói, cho dầu ta nói như thế nào, ngươi cũng không giết hắn phải không?
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Điều đó ngươi kể như bất lực.
Lâm Tiên Nhi quay vào Kinh Vô Mạng:
- Nếu ta muốn giết ngươi hẳn cũng là chuyện bất lực, phải không?
Kinh Vô Mạng đáp thỏn lỏn:
- Đúng.
Lâm Tiên Nhi lại thở ra:
- Xem thế này thì ta chỉ còn có cách để cho các ngươi giết ta nhưng vấn đề là ai giết? Kẻ nào ra tay?
Kinh Vô Mạng làm thinh. Hắn làm thinh nhưng tay hắn hất lên, hắn hất Lâm Tiên Nhi văng ra, văng tới trước mặt Thượng Quan Kim Hồng. Lâm Tiên Nhi bây giờ chẳng chống chỏi, tránh né mà cũng không động đậy, nàng co lại như một con cuốn chiếu. Nàng không tránh né, không phản kháng nhưng miệng nàng vẫn nói:
- Đúng, đương nhiên là ngươi, hắn mang ta đến nơi đây cốt để xem ngươi giết ta, chỉ có cách đó hắn mới cảm thấy dễ chịu.
Thượng Quan Kim Hồng hỏi:
- Còn ngươi? Ngươi chết vào tay ta, ngươi có cảm thấy dễ chịu không?
Lâm Tiên Nhi nói:
- Cái đó cũng cần xem ngươi dùng cách nào để giết ta, ta không muốn chết nhanh bởi vì có chết chầm chậm mới nhấm nháp đầy đủ mùi vị của cái chết.
Nàng cười khẩy và nói tiếp:
- Vả lại, nếu chết chậm hơn một phút là có thể nói được nhiều thêm một chút, vả lại trong đời người chỉ có cơ hội duy nhất ấy, cố nhịn đau một chút kể cũng là xứng đáng.
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Ngươi còn quên một việc không nói là nếu nói được nhiều thì sự thống khổ sẽ vơi bớt đi được phần sợ hãi.
Lâm Tiên Nhi nói:
- Nhưng ngươi cũng không thể giết ta được nhanh, có phải thế không? Ngươi thích xem người ta chết thật chậm, vả lại ta đối với ngươi không tệ lắm, ta còn một tiền dành để cuối cùng đã bị ngươi tìm cách lấy cả rồi, lúc ngươi sai người đến giết ta, trước đó ngươi cũng đã lột sạch không chừa một mảnh vải.
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Đúng, bây giờ thì ngươi chẳng còn lấy một xu, không còn lấy một giá trị lợi dụng nào vì thế mà ta cũng đâm ra lười giết.
Nói xong hắn dùng chân hất Lâm Tiên Nhi về phía Lý Tầm Hoan. Lần này thì nàng không nói một lời nào, quần áo ướt đã bó sát vào thân thể nàng, vóc hình nàng lồ lộ, nàng quả nhiên đẹp thật. Nàng được mệnh danh là “Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân” chẳng những nàng đẹp mà nàng lại rất thông minh. Đáng lý nàng được sống trong một đời sống tốt lành, trong sạch, thế nhưng bây giờ sắp chết, lại không được chết trong điều kiện tốt lành, trong sạch.
Nàng đáng lý là Tiên Tử non bồng, thế nhưng bây giờ lại không bằng một con chó ghẻ trong cống thúi. Tại làm sao thế? Có lẽ vì nàng đã không nâng niu, thương tiếc cái dáng nâng niu thương tiếc của mình. Bây giờ, nếu cần một lời khen thì có lẽ nên nói nàng là một con người có đầy đủ bản sắc của một con người bất khuất, nàng đã không quỳ lạy để cầu xin tha mạng.

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Sat Dec 10, 2011 4:47 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ sáu mươi sáu
Người thiếu phụ đau khổ




Mưa càng phút càng nặng hột.
Lý Tầm Hoan nhìn theo Lâm Tiên Nhi nằm dưới vũng bùn, lòng hắn chợt cảm nghe dâng lên một niềm xót xa thông cảm. Hắn chưa hẳn xót xa thông cảm cho nàng mà trước hết hắn thông cảm xót xa cho Tiểu Phi.
Tiểu Phi không lầm.
Hắn tuy đã yêu lầm người nhưng riêng ý nghĩa về “yêu” trong người hắn không hề lẫm lẫn. Có lẽ đó cũng là cái thống khổ của nhân sinh. Mà cũng là cái đáng kể cho đời thống khổ.
Thượng Quan Kim Hồng nhìn Lý Tầm Hoan:
- Ta không giết nàng là vì ta thấy ngươi có nhiều lý do giết nàng hơn, vì thế ta nhường đó.
Lý Tầm Hoan nhè nhẹ thở dài:
- Hình như túc hạ xem nhẹ tôi rồi đó.
Trầm ngâm một lúc, Thượng Quan Kim Hồng gật đầu:
- Đúng ta đã có xem nhẹ các hạ phần nào, các hạ cũng sẽ không giết nàng đâu.
Hắn chầm chậm nói tiếp:
- Giết người cần có sát khí, sát khí của túc hạ đang tập trung vào ta còn thừa đâu để giết con người như thế ấy.
Lý Tầm Hoan nói:
- Cái đó chỉ đúng một phần, thật ra thì người không xứng không giết, chỗ không xứng không giết.
Thượng Quan Kim Hồng hơi khựng:
- Chỗ này không xứng hay sao?
Lý Tầm Hoan nói:
- Bây giờ không còn xứng nữa.
Thượng Quan Kim Hồng hỏi:
- Không xứng ở chỗ nào?
Lý Tầm Hoan nói:
- Chỗ này bây giờ đông quá.
Thượng Quan Kim Hồng cười:
- Có phải vì thế mà làm cho ngươi cảm thấy bất an?
Lý Tầm Hoan đáp:
- Phải.
Thật tình hắn không muốn che dấu một sự thật, cho dầu Kinh Vô Mạng không ra tay, giữa tình trạng này, sự có mặt của Kinh Vô Mạng vẫn là một áp lực uy hiếp tinh thần. Huống chi Kinh Vô Mạng rất có thể ra tay, trên đời này không một ai có thể chống chọi nổi một khi Kinh Vô Mạng và Thượng Quan Kim Hồng kết đấu. Thượng Quan Kim Hồng trầm giọng:
- Ta rất tán thành ý kiến của ngươi, thật ra hắn đã trở về thì không một ai có thể làm cho hắn đi được nữa, cũng không một người nào có thể buộc hắn phải đi, có phải thế không?
Câu hỏi sau cùng, hắn quay qua Kinh Vô Mạng. Kinh Vô Mạng đáp:
- Đúng.
Hắn còn đứng ngoài xa nhưng bất cứ ai cũng có thể cảm giác đến sự kết hợp chặt chẽ giữa hắn và Thượng Quan Kim Hồng, một sự liên hợp không ngừng trong khi bình thường cũng như khi giao đấu với địch nhân.
Lý Tầm Hoan thở ra, hắn chợt nghĩ đến Tiểu Phi. Hắn nhớ hai năm trước, tại Hưng Vân trang khi Long Tiêu Vân tập trung vây cánh, âm mưu làm cho hắn tê liệt đôi chân, Tiểu Phi đã đến kịp thời, hắn được Tiểu Phi cõng trên lưng, cả hai vượt khỏi trùng vây mà không ai cản nổi.
Tuy lúc bấy giờ hắn trong thế yếu nhưng sự liên hợp giữa hắn và Tiểu Phi đã làm cho bọn nha trảo Long Tiêu Vân phải khoanh tay. Lúc bấy giờ, bằng một thanh kiếm, một ngọn đao, một người cõng một người giữa một bầy móng vuốt, trong đó có Điền Thất, Triệu Chính Nghĩa, họ toàn là những cao thủ tuyệt luân, họ không kém Quách Tung Dương, không thua Kinh Vô Mạng thế mà hắn và Tiểu Phi ra khỏi vòng vây không mấy khó. Hơn ai hết Lý Tầm Hoan rất biết giá trị của sự liên hợp chiến đấu quan trọng vô cùng.
Hắn thở dài không phải vì tiếc mà vì bây giờ không có Tiểu Phi nơi đây, hắn chỉ ngậm ngùi thương tiếc cho một nhân tài. Hình như Thượng Quan Kim Hồng nhìn thấy tâm tư của Lý Tầm Hoan, hắn nói:
- Giá như bây giờ Tiểu Phi có mặt nơi đây, có thể… rất có thể… nhưng rất tiếc, chuyện đó chỉ là dĩ vãng.
Đúng, Lý Tầm Hoan thở dài vì đó là một dĩ vãng huy hoàng, một dĩ vãng đã làm cho Thanh Ma Y Khốc và bọn Ngũ Độc Đồng Tử khiếp đảm, một dĩ vãng đã làm chấn động võ lâm, dĩ vãng đó bây giờ. Bất giác, Lý Tầm Hoan nhìn xuống Lâm Tiên Nhi, nàng vẫn nằm co dưới vũng bùn, tồi tàn xơ xác. Người đàn bà này đã làm cho một dĩ vãng vàng son ấy bị mất đi. Có phải không? Có phải nàng không?
Một ý niệm về nhân sinh chợt hiện lên trong óc Lý Tầm Hoan, hắn nghĩ đến tình yêu và phản bội. Bỗng nhiên, hắn không thấy căm hờn Lâm Tiên Nhi một chút nào cả vì hắn liên tưởng đến Long Tiêu Vân, hắn nhớ khi hắn và Long Tiêu Vân khoác tay nhau đi dạo trong Lãnh Hương tiểu trúc, hắn nhớ đến vòng tay “thân thiết,” chính vòng tay bằng hữu ấy đã kềm giữ hắn để cho ngọn roi của Điền Thất điểm trúng huyệt Hoàn Khiêu của hắn. Chính hắn cũng ngờ chuyện xảy ra như thế, chính hắn còn nhớ mồn một, lúc đó Long Tiêu Vân vẫn choàng vai hắn và lớn giọng “Ai muốn hành hung Lý hiền đệ thì trước nhất phải giết Long Tiêu Vân này…”
Hắn nhớ chính giữa đại sảnh Hưng Vân trang, Long Tiêu Vân đã cực lực bênh vực hắn nhưng… bất lực vì “chân lý” vì “đạo nghĩa giang hồ,” chính Long Tiêu Vân đã đập tay xuống bàn, đã chảy nước mắt biện minh hàm oan của hắn với thiên hạ võ lâm. Tất cả những chuyện ấy xảy ra có thứ tự lớp lang chặt chẽ như một màn kịch mà Long Tiêu Vân là một sáng tác gia ưu hạng và cũng là một kịch sĩ tài ba. Những chuyện đó Lý Tầm Hoan còn không trách, làm sao hắn có thể trách một cô gái quá nhiều cao giọng như nàng. Lý Tầm Hoan nhìn Thượng Quan Kim Hồng quả quyết:
- Ta không hề thất vọng với Tiểu Phi, có nhiều người ngã xuống không biết bao lâu, không biết bao lần nhưng cuối cùng vẫn đứng lên, đứng lên một cách hiên ngang.
Thượng Quan Kim Hồng gặn lại:
- Các hạ cho rằng hắn là hạng người thế đó?
Lý Tầm Hoan đáp:
- Tự nhiên.
Thượng Quan Kim Hồng cười khẩy:
- Cứ cho là các hạ không nhìn lầm đi nhưng khi hắn đứng lên được thì… thì các hạ cũng đã xuống rồi, thế liên hợp giữa các hạ ngàn đời không còn hy vọng.
Lý Tầm Hoan nói:
- Bây giờ.
Thượng Quan Kim Hồng tiếp luôn:
- Bây giờ thì các hạ không còn cơ hội, một chút cơ hội cũng không.
Lý Tầm Hoan bỗng cười cười:
- Vì thế, túc hạ cũng nên để cho tôi chọn một nơi nào khác, nếu một con người mà nhất định phải chết, không chết không được ít nhất họ cũng có quyền chọn nơi an nghĩ cuối cùng của họ chứ.
Thượng Quan Kim Hồng chưa nói thì Kinh Vô Mạng lên tiếng:
- Đúng.
Mặt hắn lạnh lùng nhưng thứ lạnh lùng kiên quyết. Hắn chỉ nói một tiếng nhưng một tiếng như mệnh lệnh.
Thượng Quan Kim Hồng nhìn Lý Tầm Hoan:
- Các hạ đã lầm, kẻ giết người mới có quyền chọn lựa một nơi thích ứng để giết người, kẻ bị giết không có một chút quyền nào cả.
Hắn khẽ liếc Kinh Vô Mạng và nói tiếp bằng một giọng kiêu căng ngạo nghễ:
- Nhưng thôi, ta cũng nể tình vì các hạ là một người bạn tốt đối với bằng hữu mà cũng là một địch thủ xứng đáng với ta.
Lý Tầm Hoan nói và liếc nhìn Kinh Vô Mạng:
- Đa tạ.
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Nhưng phải với một điều kiện nhất định là sự chọn lựa ấy phải ngay bây giờ, phải cùng đi ngay bây giờ.
Hắn lập đi lập lại hai tiếng “bây giờ” như một lệnh cuối cùng và hắn tiếp luôn:
- Các hạ muốn chết ở đâu?
Lý Tầm Hoan nói:
- Một con người khi sống đã quá nhiều gian khổ thì lúc chết muốn được thong dong khoan khoái.
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Bất luận chết bằng cách nào, cái chết đã đầy đủ sự thong dong rồi.
Lý Tầm Hoan nói:
- Tôi chỉ muốn tìm một nơi không có mưa thay đổi một bộ y phục khô ráo, tôi không thích ướt át như thế này, cũng không muốn ngã xuống chỗ bùn lầy nước đọng.
Hắn cười cười nói tiếp:
- Nói cho thật tình, trừ những lúc tắm rửa, tôi không thích bị ướt át.
Thượng Quan Kim Hồng nhìn sững Lý Tầm Hoan rồi vụt thở ra:
- Ta có nghe nói túc hạ là người không biết sợ chết nhưng thật tình ta không tin, nhưng đến bây giờ ta cũng phải tin.
Lý Tầm Hoan nghiêng mặt:
- Sao?
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Một con người trước giờ phút sắp chết mà lại còn nói được những lời như thế, đủ thấy đối với vấn đề sinh tử vốn xem quá nhẹ vì thế cho nên ta rất lạ lùng.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Lạ lùng à?
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Người ta thường nói “Thiên cổ gian nan duy nhất tử,” trừ cái chết ra thì không có gì đáng gọi là đại sự cả, như vậy thì chuyện chi phải nghĩ đến trong khi chờ chết?
Hắn nhìn xói vào mặt Lý Tầm Hoan và nói thật chậm:
- Vì thế, ta nghĩ chắc chắn túc hạ còn một mục đích khác hơn.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Theo các hạ thì đó là mục đích chi?
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Cũng có thể có người cho rằng các hạ làm như thế chẳng qua là để kéo dài thời gian bởi vì cho dầu một con người biết chắc rằng mình phải chết nhưng vẫn cố kéo dài được phút nào hay phút đấy, hy vọng có một sự ngẫu nhiên nào đó.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Có người nghĩ như thế thì chắc các hạ cũng nghĩ thế.
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Ta không nghĩ như thế vì không bao giờ ta đánh giá thấp về các hạ.
Hắn trầm ngâm như cố ý và sau đó mới nói tiếp:
- Bởi vì các hạ không thể tưởng sẽ có một tình cờ nào đó được, không một ai có thể cứu các hạ được, huống chi các hạ vẫn là người không sợ chết.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Thế thì theo các hạ, các hạ nghĩ sao?
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Theo ta nghĩ.
Hắn nhìn Lâm Tiên Nhi và Tôn Tiểu Bạch và gật gù:
- Ta nghĩ các hạ làm thế với mục đích là để cho hai người ấy đi khỏi nơi này bởi vì các hạ biết chắc rằng trước khi giết các hạ, ta tuyệt đối không thể giết một ai cũng như trước khi đi ăn một món quý thì không ai lại đi ăn cơm nguội bao giờ.
Lý Tầm Hoan mỉm cười:
- Thí dụ ấy có phần không đẹp.
Thượng Quan Kim Hồng đáp:
- Không đẹp nhưng thực tế.
Lý Tầm Hoan nói:
- Cho dầu là thực tế đi nhưng không lẽ các hạ lại xem vấn đề sống chết của hai người ấy là quan trọng hay sao?
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Không, ta không xem là quan trọng.
Đó là sự thật, quan trọng hay không, cần phải xem những người ấy có uy hiếp hăm dọa gì đến hành động của hắn hay không, đối với Lâm Tiên Nhi và Tôn Tiểu Bạch bây giờ thật không có gì làm cho Thượng Quan Kim Hồng đáng ngại.
Lý Tầm Hoan khẽ liếc Tôn Tiểu Bạch, thấy nàng vẫn giữ vẻ thản nhiên, hắn cảm thấy yên lòng. Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Ta đã nói rồi, vì các hạ ta phá lệ một lần và tự nhiên vấn đề này giữa ta và các hạ mà thôi, đối với bất cứ ai, họ muốn đi muốn ở tùy họ, không có gì quan hệ.
Chuyện đã đến mức mà không thể trì nghi được nữa, cuối cùng Lý Tầm Hoan mạnh dạn bước theo Thượng Quan Kim Hồng, tự nhiên khi theo hắn Lý Tầm Hoan đã nắm vấn đề. Nếu Thượng Quan Kim Hồng có làm kế phục binh, chuyện hắn bằng lòng cùng đi với Lý Tầm Hoan vào tiền đình của hắn thì phục binh đã bị bỏ ở vòng ngoài. Vả lại khi đối diện, bằng vào thái độ quyết định nhiều về cái chết hơn là sống của Lý Tầm Hoan đã làm cho Thượng Quan Kim Hồng tin tưởng về mình gần như tuyệt đối, hắn không còn e ngại như trước khi cho thuộc hạ mai phục tại Hưng Vân trang.
Thái độ của Lý Tầm Hoan khi đối diện với Thượng Quan Kim Hồng là một thái độ cầm chắc cái chết tỏ rõ rằng biết trước không phải là đối thủ của Thượng Quan Kim Hồng, đó có thể là thái độ khiêm cung cố hữu của Lý Tầm Hoan mà cũng có thể là áp dụng ý riêng.
Trước khi đi, Lý Tầm Hoan đã nói với Tôn Tiểu Bạch, cố nhiên là hắn nói bằng đuôi mắt, hắn ngầm bảo cho nàng biết rằng vấn đề không phải như thế, hắn đang làm cho Thượng Quan Kim Hồng có cảm tưởng rằng mình chắc thắng, làm cho Thượng Quan Kim Hồng bỏ lơi lại sau chuyện phục binh.
Chỉ cần không có phục binh, chuyện Thượng Quan Kim Hồng có muốn thắng, có muốn giết được Lý Tầm Hoan không phải là chuyện mà có thể dễ dàng như hắn muốn.
Tôn Tiểu Bạch rất bình tĩnh, nàng không lộ ra bằng vẻ mặt, bằng khóe mắt nàng đang lo sợ và tự nhiên, việc đó có lợi cho Lý Tầm Hoan. Chính Lý Tầm Hoan làm cho Thượng Quan Kim Hồng tự tin, còn lòng tự tin của Lý Tầm Hoan lại do Tôn Tiểu Bạch. Hai chuyện đó kết quả là cũng mang đến cho người trong cuộc một sức mạnh tự tin nhưng kết quả mang đến hoàn toàn khác biệt. Thượng Quan Kim Hồng nhận định là đối phương nhất định sẽ bị bại vào tay mình, Lý Tầm Hoan thì lại thấy Tôn Tiểu Bạch kiên quyết rằng mình phải sống.
Thượng Quan Kim Hồng đã cho thuộc hạ mai phục Hưng Vân trang, hắn đã không chắc thắng được Lý Tầm Hoan, khi đối diện qua thái độ của Lý Tầm Hoan đã làm cho Thượng Quan Kim Hồng cảm thấy đối phương yếu hẳn hơn mình.
Lý Tầm Hoan biết Thượng Quan Kim Hồng lợi hại, hắn làm cho Thượng Quan Kim Hồng thấy rằng hắn đã biết rằng phải chết nên hắn chọn cái chết cho được thong dong, hắn không phân vân rằng sẽ thắng hay là bại, hắn đã bằng lòng dọn sẵn cái chết cho mình. Hắn chết nhưng hắn hoàn toàn chủ động. Hai vấn đề tâm lý vô cùng phức tạp, nó khác nhau chỉ trong đường tơ kẽ tóc, không ai có thể giải thích được rõ ràng vì không ai thấy được, chỉ có mỗi một mình Lý Tầm Hoan nhìn thấy. Và không biết vì quá tin tưởng vào Lý Tầm Hoan hay vì như ý của Tôn Tiểu Bạch đã nói với Lý Tầm Hoan bằng mắt, nàng hết sức bình tĩnh khi Lý Tầm Hoan cất bước.
Tôn Tiểu Bạch đứng yên nhìn theo cho đến khi Lý Tầm Hoan khuất bóng, thật lâu, tia mắt nàng dời về phía Lâm Tiên Nhi. Lâm Tiên Nhi đang lóp ngóp trong vũng sình và cố đứng lên. Hình như nàng cố hết sức để phục hồi dáng cách kiêu ngạo nhưng nàng lại thấy đã không còn cách nào cố gằng hơn được, cách ấy bây giờ cũng trở thành vô dụng. Bởi vì chính nàng cũng đã tự thấy mình đang khốn đốn vô cùng. Tôn Tiểu Bạch đứng nhìn không nói một lời nào.
Nàng không lộ một chút cảm tình mà cũng không lộ vẻ gì khinh miệt. Lâm Tiên Nhi vùng cười nhạt:
- Tôi biết cô đã xem tôi không ra gì nhưng cô có biết tôi càng xem cô không ra gì hơn nữa?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Không, tôi không biết điều đó.
Lâm Tiên Nhi nói:
- Cô đã làm hại Lý Tầm Hoan thế mà cô lại đứng trơ trơ như cây đá, con người cô như thế hay sao?
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Theo cô thì tôi phải làm sao?
Lâm Tiên Nhi nói:
- Chính cô, cô phải biết chứ? Chẳng lẽ cô không thấy mình đã làm sai à?
Không để cho Tôn Tiểu Bạch có phản ứng, Lâm Tiên Nhi nói luôn:
- Cô đã biết chuyến đi này hắn chết, thế mà cô lại.
Tôn Tiểu Bạch chặn ngang:
- Cô bảo tôi kéo hắn lại à? Tôi có thể kéo hắn lại không?
Nàng chợt cười cười và nhìn thẳng vào mặt Lâm Tiên Nhi:
- Tôi không biết chuyện nhiều như cô nhưng tôi biết cô đang tìm cách đả kích tôi nhưng tôi không hề trách cô vì bỗng nhiên tôi cảm thấy cô là người đáng thương hết sức.
Lâm Tiên Nhi cười khẩy:
- Đáng thương? Có gì đâu mà lại phải dùng hai tiếng “đáng thương”?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Cô cho rằng cô trẻ, cô đẹp, cô thông minh, cô cho rằng tất cả đàn ông trên đời này sẽ bái phục dưới chân cô, thế cho nên người ta thành tâm thật ý đối đãi tốt với cô, trái lại cô cho người ta ngu ngốc nhưng nhất định có một ngày cô sẽ phát giác ra rằng trên đời này người thật tình yêu cô không có mấy bởi vì chân tình không khi nào dùng cái trẻ, cái đẹp ra để mua mà cô.
Nàng mỉm cười và nói tiếp bằng một giọng buồn buồn:
- Đến lúc đó, đến lúc mà cô nhìn thấy được sự thật trần truồng như thế đó thì cô sẽ phát giác thêm rằng cô hoàn toàn không có được cái gì cả, hoàn toàn là một số không, một con người đã đến lúc đó thì thật đáng thương vô hạn.
Giọng của Lâm Tiên Nhi hơi rung rung:
- Cô nghĩ rằng tôi đã đến thời kỳ ấy rồi à?
Giọng nàng đã rung, thân thể nàng cũng rung theo, không biết nàng vì lạnh, vì giận hay đang sợ sệt. Tôn Tiểu Bạch không nói, nàng chỉ nhìn Lâm Tiên Nhi đang lem luốt, đang xơ xác trước mặt nàng.
Lâm Tiên Nhi vụt cười, nàng cười thật lớn:
- Đúng, quả thật ta đã xem hắn chẳng ra gì, ta luôn luôn cho hắn là một thằng ngu, ta cho cô biết nhé, nếu bây giờ mà tìm đến hắn thì hắn vẫn y như cũ, hắn vẫn qùy mọp dưới chân ta.
Tôn Tiểu Bạch háy háy mắt:
- Thế sao cô không mau đi tìm hắn thử xem?
Lâm Tiên Nhi nói:
- Không cần, không cần phải thử, ta biết chắc như thế, ta biết nếu không có ta thì hắn không khi nào sống nổi.
Ngoài miệng nói “không cần” nhưng chân nàng đã phóng như bay. Lâm Tiên Nhi chạy thật nhanh. Nàng đã dùng tận lực vì nàng biết rất rõ rằng đây là cơ hội sau cùng, cơ hội này mà không chụp được thì chính nàng, nàng mới là kẻ không làm sao sống nổi.
Nàng không dám nhận bằng lời nhưng trong thâm tâm của nàng, nàng thấy câu nói của Tôn Tiểu Bạch là đúng. Bây giờ nàng không còn gì cả, nàng chỉ còn hy vọng Tiểu Phi giữ được y như cũ hoặc hắn có thống trách nàng, sỉ nhục nàng nhưng mong hắn không nỡ bỏ nàng. Đưa mắt nhìn theo cho đến khi bóng của Lâm Tiên Nhi mất hút, Tôn Tiểu Bạch mới quay lại nhè nhẹ thở dài.
Nhưng cũng vừa lúc ấy thì nàng chợt thấy một bóng người xuất hiện ở ven rừng. Không, không phải tới bây giờ, hình như người ấy đã tới lâu rồi, đứng ở đó lâu rồi. Cái nhìn thấy đầu tiên của Tôn Tiểu Bạch là đôi mắt của người ấy. Đôi mắt thật sáng nhưng có lẽ vì đôi mắt sáng ấy vì chảy nước mắt quá nhiều nên vẻ tinh anh đã có phần trì trệ.
Tuy đôi mắt ấy không được kinh hoạt lắm nhưng bằng vào vẻ y trầm như chứa đựng một mối sầu vạn cổ, đôi mắt ấy vẫn còn đủ sức lay động hồn người cho dầu kẻ ấy là sắt đá. Da mặt thật trắng nhưng màu trắng ấy đã xanh, da mặt mịm nhưng nó đã tiềm ẩn những đường nhăn không phải vì thời gian mà vì đau khổ. Chỉ cần nhìn qua, mặc dù chưa gặp lần nào nhưng bằng vào phong thái ấy, bằng vào sự xuất hiện nơi đây và lúc bây giờ, Tôn Tiểu Bạch
đã đoán ra ngay người ấy là ai. Lâm Thi Ấm, chắc chắn đó là Lâm Thi Ấm chứ không còn ai nữa.
Đàn bà nhìn đàn bà không giống như cái nhìn của đàn ông. Lâm Thi Ấm cũng đã thấy Tôn Tiểu Bạch, nàng chậm chậm bước ra và hỏi một giọng như chỉ thoảng qua trong gió:
- Cô là Tôn cô nương?
Mối thiện cảm có ngay với Tôn Tiểu Bạch đối với người thiếu phụ, nàng nhoẻn miệng cười:
- Tôi biết tỷ tỷ rồi, Lý Thám Hoa thường nhắc tới chị.
Lâm Thi Ấm cũng cười, nụ cười ảo não làm sao.
Tôn Tiểu Bạch hỏi tiếp:
- Chị đến đây sớm lắm phải không?
Lâm Thi Ấm cúi mặt:
- Tôi nghe nói Lý Thám Hoa có trận quyết đấu tại đây, vốn muốn đến gặp để cùng Thám Hoa nói đôi lời nhưng vì đã lâu quá tôi không ra khỏi cửa vì thế nên đi lạc mãi bây giờ mới tới.
Nàng cười thật buồn và nói tiếp:
- Nhưng thôi, không sao, tôi nói chuyện được với cô cũng như tôi nói chuyện với Thám Hoa.
Nàng nói chuyện thật nhẹ, thật chậm, hình như mỗi tiếng nàng đã cân nhắc thật kỹ càng. Bất cứ nói tiếng nào, nàng cũng cứ bằng một giọng thật êm, thật rõ, người nghe nhất định sẽ cho nàng là một con người lãnh đạm vô cùng.
Nhưng Tôn Tiểu Bạch thì lại cảm thông sâu sắc, nàng có thể nói những câu như thế, có thể nói bằng giọng lãnh đạm như thế là vì nàng đau khỗ đã quá nhiều, nàng đã bị dằn vặt quá nhiều. Cũng như một dòng suối nhỏ bị nắng hạn quá lâu làm cho khô cạn. Tôn Tiểu Bạch không ngăn được xúc cảm của mình, nàng nói:
- Tôi biết Thám Hoa từ lâu rồi rất muốn gặp chị, bây giờ chị đã đến
đây thì tại sao lại không muốn gặp người?
Lâm Thi Ấm nói:
- Không… tôi không thể.
Thật thì nàng rất mong cùng Lý Tầm Hoan gặp gỡ nhưng khi nàng đến thì đã có đông người, vì thế nên nàng không dám lộ mặt bởi vì nàng rất sợ người khác đọc thấy tình cảm giữa nàng và Lý Tầm Hoan. Bởi vì nàng biết chắc nếu nàng đối diện với Lý Tầm Hoan thì chắc chắn nàng sẽ không làm sao khống chế tâm tình mình được nữa. Nàng không nói những điều ấy nhưng Tôn Tiểu Bạch cũng đã hiểu rồi.

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Sat Dec 10, 2011 4:48 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ sáu mươi sáu (tt)
Người thiếu phụ đau khổ




Tôn Tiểu Bạch thở ra:
- Trưức kia tôi không hiểu, tôi không biết tại sao có người lại bằng lòng sống theo sự an bày của kẻ khác, bằng lòng để cho người khác cải biến đời sống tình cảm của đời mình nhưng bây giờ thì tôi đã biết rồi, sở dĩ mình bằng lòng nghe theo người nào đó là tại vì mình yêu người đó, biết rằng người ấy bất cứ nói gì, bất cứ làm chuyện gì cũng đều đã vì mình.
Lâm Thi Ấm vốn là con người thận trọng, là con người đã quen kiềm chế bản năng nhưng bây giờ thì nàng để mặc cho tình cảm mình phát lộ. Nàng để cho nước mắt nàng mặc tình đổ xuống. Vì nàng thấy rõ con người đối diện, nàng đã thấy một sự cảm thông, bởi vì mỗi một tiếng nói của Tôn Tiểu Bạch đều thấm tận tim nàng, mỗi một tiếng của Tôn Tiểu Bạch y như một mũi kim xâm đúng vào tim. Nàng đã từng oán trách Lý Tầm Hoan, nàng đã thấy nàng không được gì cả, cũng như Lâm Tiên Nhi, nàng hoàn toàn mất hết nhưng kết cục bi thảm ấy, Lâm Tiên Nhi thì khác mà nàng thì khác.
Bây giờ nàng cảm thấy hậu quả của một lỗi lầm.
Lý Tầm Hoan vì tình, vì nghĩa, bằng lòng trao sản nghiệp lại cho Long Tiêu Vân, gởi gắm nàng lại cho Long Tiêu Vân nhưng hắn đâu đã gả nàng cho Long Tiêu Vân? Chỉ vì nàng hiểu lầm, chỉ vì nàng oán trách Lý Tầm Hoan nên nàng mới lấy Long Tiêu Vân, không phải Lý Tầm Hoan mà chính nàng, nàng đã làm cho nàng lỡ dỡ.
Bao nhiêu năm tự giam mình giữa vùng sa mạc hoang vu nơi quan ngoại, cuối cùng rồi Lý Tầm Hoan cũng vẫn quay về. Lúc Lý Tầm Hoan ở nhà, lúc hắn ra đi và lúc hắn trở về, đôi mắt hắn vẫn chứa cả một trời thương nhớ.
Tôn Tiểu Bạch dịu giọng:
- Tôi không biết rõ lắm về chuyện giữa chị và Lý Thám Hoa nhưng tôi biết.
Lâm Thi Ấm vụt ngắt lời:
- Bây giờ thì tôi cũng đã biết, vì tôi không được như cô nên tôi đã làm một chuyện sai lầm.
Tôn Tiểu Bạch ngạc nhiên:
- Sao? Chị bảo sao?
Lâm Thi Ấm nói:
- Tại sao tôi không dám nói thẳng với hắn là tôi yêu hắn, bất cứ hắn đi đâu, cho dầu góc biển chân trời tôi cũng quyết kề cận bên hắn và hơn nữa, tại sao tôi không chờ hắn trở về? Tại tôi, tại tôi không có dũng khí, tại tôi tự tôn tự trọng rồi lại đâm ra tự ái, tại tôi, chính tại tôi đã làm hỏng cuộc đời tôi và chính tại tôi đã làm cho hắn khổ đau.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Nhưng… nhưng chị…
Lâm Thi Ấm lại ngắt ngang:
- Bây giờ tôi biết tôi không xứng đáng làm vợ hắn, chỉ có cô mới thật xứng đáng mà thôi.
Không để cho Tôn Tiểu Bạch phân trần, Lâm Thi Ấm nói luôn:
- Bởi vì chỉ có cô mới có thể an ủi hắn, chỉ có cô mới xứng đáng lấp vào chỗ trống thê thảm trong tâm hồn hắn, chỉ có cô mới khuyến khích, mới giúp hắn dựng lại cuộc đời, bởi vì đối với hắn cô có một niềm tin, không có gì cải biến được, còn tôi… tôi…
Nàng nghẹn ngào, nước mắt tuôn ra như xối. Tôn Tiểu Bạch cúi đầu thật lâu rồi nàng vụt ngẩng lên cười thật dịu:
- Quá khứ là chuyện trôi qua, ngày mai gặp lại.
Lâm Thi Ấm lại ngắt lời:
- Ngày mai? Cuộc quyết đấu này.
Tôn Tiểu Bạch nói bằng một giọng cả quyết:
- Người ta thấy hắn như thế, ai cũng cho là con người đã buông mất niềm tin nhưng dưới con mắt của tôi, lòng tin của hắn bao giờ cũng thế, bao giờ cũng vững vàng như đỉnh Thái Sơn và chính đó là hy vọng.
Lâm Thi Ấm gật đầu:
- Cô nói đúng, cô quả hiểu hắn hoàn toàn.
Tôn Tiểu Bạch nói tiếp:
- Sở dĩ tôi hiểu như thế là vì tôi biết hắn đã âm thầm giăng một cái bẫy cho Thượng Quan Kim Hồng, hắn làm ra dáng cách như thế để cho Thượng Quan Kim Hồng khinh thị hắn và chỉ cần một chút lòng khinh địch tất nhiên sẽ có một chút sơ hở, chắc chị cũng thừa hiểu, hắn chỉ cần một thoáng giây sơ hở là đủ lắm rồi.
Lâm Thi Ấm cười thật tươi, có lẽ không biết bao lâu rồi nàng mới có lại được một nụ cười tươi như thế, nàng nói:
- Hắn có được một lòng tin với chính mình như thế, có lẽ nhờ vào lòng tin của cô đối với hắn, sự hỗ trợ của cô đối với hắn to lớn lắm, có lẽ chính cô cũng chưa thấy được rõ ràng.
Nàng trầm ngâm và vụt hỏi:
- Còn Kinh Vô Mạng? Hắn dầu có thể đánh bại Thượng Quan Kim Hồng nhưng nhất định không thể cự nổi cả hai liên hợp.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Kinh Vô Mạng cũng có thể không ra tay bởi vì Thượng Quan Kim Hồng đã cảm thấy nắm chắc vững phần thắng trong tay thì không cần phải làm chuyện ấy và chờ cho đến lúc hắn thấy dầu phải ra tay thì đã muộn rồi.
Lâm Thi Ấm hỏi:
- Cô có biết chắc rằng Kinh Vô Mạng sẽ chẳng ra tay?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Làm sao biết chắc được?
Lâm Thi Ấm cúi mặt:
- Như thế thì… thì khó chắc có được chuyện may.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Có.
Lâm Thi Ấm hỏi:
- Làm sao?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Tiểu Phi!
Lâm Thi Ấm không nói nhưng nàng lộ đầy thất vọng. Quả thật, ai cũng cùng thất vọng về Tiểu Phi. Tôn Tiểu Bạch nói:
- Ai cũng bảo Tiểu Phi không còn mong gì đứng lên được nữa bởi vì cổ hắn đang đeo một cái gông.
Lâm Thi Ấm rố mắt:
- Cái gông?
Tôn Tiểu Bạch gật đầu:
- Phải, cái gông của hắn chỉ có mỗi một người gỡ được.
Lâm Thi Ấm hỏi:
- Ai?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Người nào tròng vào cổ hắn là người ấy gỡ được.
Lâm Thi Ấm nhăn mặt:
- Cô muốn nói Lâm Tiên Nhi?
Tôn Tiểu Bạch gật đầu:
- Phải, chỉ khi nào hắn cảm thấy Lâm Tiên Nhi là người không đáng cho hắn yêu, lúc đó cái gông sẽ rớt.
Lâm Thi Ấm thở ra:
- Tôi cũng mong như thế.
Và nàng vụt hỏi:
- Còn… còn Tôn lão Tiên sinh?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Ông tôi và cả Nhị thúc tôi đã phải gấp ra vùng quan ngoại, hình như có hẹn với Vương.
Nghe nhắc tới Lão Tôn Gù, Lâm Thi Ấm vùng cúi mặt vân vê tà áo, hình như nàng muốn nói nhưng rồi lại ngập ngừng.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Có phải chị muốn tôi chuyển lời cho hắn về quyển bí kíp không?
Lâm Thi Ấm kinh ngạc:
- Cô cũng biết chuyện ấy hay sao?
Tôn Tiểu Bạch cười:
- Chuyện ấy chính tôi đã cho hắn biết vì Nhị thúc.
Lâm Thi Ấm ật đầu:
- Vâng, chính lúc Vương lão tiền bối đến thì đã có Tôn Nhị Hiệp.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Thế thì tại sao chị lại không cho hắn biết về chuyện đó?
Lâm Thi Ấm nói:
- Bởi vì lúc đó tôi cảm thấy rằng võ công chẳng những không có ích gì đối với hắn, trái lạ còn có thể làm cho đời hắn nguy hiểm nhiều hơn.
Tôn Tiểu Bạch cười:
- Chính vì thế nên chị mới dấu, chị muốn đời hắn sẽ mãi mãi là một người tầm thường yên ổn sống với hạnh phúc gia đình, bên cạnh vợ đẹp con ngoan.
Lâm Thi Ấm buồn buồn:
- Đó là nguyên nhân chính yếu, người khác có thể không tin.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Tôi tin vì tôi đâu đợi chị nói, chính tôi đã cảm thông như thế.
Nàng mỉm cười nói tiếp:
- Đàn bà chúng mình chắc ai cũng thế cả, ai cũng muốn yên lành bên cạnh chồng con, rồi cũng muốn cho chồng mình đừng đi vào con đường nguy hiểm, dầu con đường đó mang lại lắm vinh quang.
Nàng thở dài:
- Nếu tôi là chị trong lúc đó chắc tôi cũng hành động như thế.
Nàng vụt hỏi:
- Nhưng sau này nhất định sẽ còn gặp gỡ, tại sao chị lại định nhờ tôi nói lại với hắn chuyện đó làm chi?
Lâm Thi Ấm cúi mặt:
- Bởi vì… bởi vì tôi chỉ cần gặp cô lần này rồi thôi, chắc tôi sẽ… đi xa lắm.
Tôn Tiểu Bạch ngạc nhiên:
- Sao? Chị đã quyết.
Lâm Thi Ấm cười buồn:
- Nhược điểm suốt đời tôi là bất cứ chuyện gì tôi cũng thiếu quyết tâm nhưng có lẽ đây là lần thứ nhất tôi hạ quyết tâm, tôi hy vọng, tôi khấu cầu đừng ai làm tiêu tan cái quyết tâm đó của tôi, vì nó là lần thứ nhất trong đời.
Nàng do dự một giây rồi vụt hỏi:
- Hình như trong cái chuyện do thám Hưng Vân trang bao lần, Thượng Quan Kim Hồng có nghe phong thanh về quyển Bí Kíp võ lâm của Vương lão tiền bối.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Hắn biết có quyển đó nhưng hắn không biết về tay ai, chuyện do thám Hưng Vân trang là chuyện đoán mò.
Lâm Thi Ấm cắn môi:
- Nhưng chắc chắn là hắn có nhiều tham vọng về quyển Bí Kíp ấy lắm?
Tôn Tiểu Bạch cười:
- Tự nhiên.
Lâm Thi Ấm cúi mặt trầm ngâm.
Thật lâu, nàng ngẩng mặt nói:
- Tôi mới có một quyết tâm khác nữa.
Tôn Tiểu Bạch thoáng hơi ngạc nhiên, nàng nhìn chăm chăm vào mặt Lâm Thi Ấm một lúc và nàng bật hỏi:
- Có phải chị muốn đánh đổi? Có phải chị muốn tôi giải tỏa cho hắn bằng quyển bí kíp ấy không?
Lâm Thi Ấm đưa mắt nhìn về khoảng trống xa xôi và nàng nói trầm thầm như để mình nghe:
- Tôi có thể lại làm sao nhưng tôi nhất quyết phải hành động theo ý nghĩ, tôi đã thất bại vì do dự, tôi đã làm hư đời tôi và làm khổ cho người khác vì do dự, tôi nhất định phải quyết tâm.
Tôn Tiểu Bạch cúi đầu. Nàng không dám lên tiếng mà cũng không dám can ngăn. Nàng nhìn theo dáng dấp mảnh khảnh, lảo đảo vì hấp tấp của Lâm Thi Ấm mà nước mắt bỗng ứa ra. Thân phận đàn bà. Chỉ vì tự trọng, chỉ vì hạnh phúc mà phải đánh để mất cả một đời hạnh phúc.
Tôn Tiểu Bạch ngẩng mặt nhìn lên trời và lau nước mắt. Không, nàng không thể khóc, nàng biết bất cứ giọt nước mắt nào, bất cứ vì ai, căn bản cũng vì lòng của nàng đối với Lý Tầm Hoan. Bây giờ còn lâu mới sáng, nàng phải hành động khi trời sáng. Nàngkhông thể cầu may.
Cuộc chiến nơi nào cũng có phần thắng bại cầu may nhưng tình yêu của nàng không thể phó mặc vào may rủi.
Nàng phải hành động ngay lúc bây giờ. Bằng mọi cách phải có người hộ trợ. Bằng mọi cách phải có người trước khi trời sáng.
Có người nói rằng “Trên đời chỉ có hai hạng người, hạng tốt và hạng xấu.”
Đàn ông cũng thế mà đàn bà cũng thế.
Lâm Tiên Nhi tự nhiên thuộc hạng xấu nhưng còn Tôn Tiểu Bạch và Lâm Thi Ấm?
Tự nhiên họ thuộc loại tốt nhưng họ lại không giống nhau. Bất luận đối với chuyện gì, Lâm Thi Ấm có một phương cách là chịu đựng, cắn răng chịu đựng. Nàng cho rằng cái mỹ đức lớn nhất của đàn bà là chịu đựng, là nhẫn nại, Tôn Tiểu Bạch thì không.
Nàng là con người thực tế, nàng là con người phản đối. Khi nào nàng nhận thấy việc đó là sai thì nàng lập tức phản kháng. Nàng có thể là ích kỷ nhưng nàng không giành giựt. Nàng không giành giựt của bất cứ ai nhưng nếu nàng có là nàng cương quyết cho bằng được. Nàng sáng suốt, cương nghị, dũng khí, nàng có đủ một sức tin về hành động của mình. Nàng sám yêu, dám hận, không ai nhìn vào người nàng mà có thể thấy tối tăm.
Chính vì lẽ đó, vì có hạng người như thế ấy, nhân loại mới tiến lên, mới sinh tồn. Đó là nhận thức của nàng.
***
“Chỉ cần ta tìm hắn, bất luận lúc nào, hắn cũng sẽ quỳ mọp dưới chân ta, cầu ta ban cho hắn tình yêu.” “Không có ta, nhất định hắn không làm sao sống nổi.” Nhưng Lâm Tiên Nhi có nắm chắc được như thế hay không? Nàng tin nàng nắm chắc được hắn, nàng biết hắn quá yêu nàng, yêu đến mức sẵn sàng chết vì nàng.
Nhưng bây giờ Tiểu Phi ở đâu? Nhất định là hắn đang ở tại nhà, bởi vì “đó là nhà của chúng ta,” nơi đó còn dấu tích của nàng, còn hơi hám của nàng. Nhất định đang ngóng đợi nàng. Nghĩ đến đó, lòng Lâm Tiên Nhi bỗng nghe khoan khoái. Trong hai ngày nay, nhất định hắn không làm gì cả, nhất định hắn uống rượu tối ngày, nhà cửa nhất định là tùm lum, luôn cả những tử thi chắc cũng không buồn chôn dập.
Nghĩ đến đó Lâm Tiên Nhi bất giác cau mày.
Nàng không thích dơ dáy, nàng luôn luôn sạch sẽ. Nhưng cũng không sao, chỉ cần thấy mặt ta thì bất luận chuyện gì nặng nhọc đến đâu hắn cũng đành làm hết, nàng không phải động móng tay. Lâm Tiên Nhi thở phào khoan khoái. Nàng thỏa mãn là phải.
Một con người đã “lún” sâu đến mức như nàng, thế mà còn có một chỗ ấm cúng để về, còn có người khổ đợi trông, cái cảm giác ấy khiến cho nàng có quyền thỏa mãn. “Trở về trước, ta đối với hắn thật cũng có điều quá đáng, cũng hơi ác một chút, cái đó cũng không hoàn toàn do lỗi nơi mình nhưng không sao, sau này mình sẽ nới nới hắn một chút cũng dư để bù lại.” “Đàn ông thì cũng chẳng khác chi con nít, muốn cho họ nghe lời đâu có khó, chỉ cần nhét vào miệng họ tí ti đường là mọi chuyện dầu dữ đến mức nào cũng sẽ em ru.”
“Cho hắn một chút ngọt là xong.”
Nghĩ đến chuyện “ấy,” nàng chợt cảm thấy nóng bừng đôi má.
“Dầu gì hắn cũng không đến nỗi nào, hắn cũng dễ thương và nhất là so với những kẻ đàn ông đã đi qua điừu mình, hắn cường tráng cũng chẳng kém ai.”
Nàng chợt nghe nôn nóng.
Nàng chợt phát giác ra một chuyện lạ là hình như nàng cũng có hơi yêu hắn. Chuyện mà từ lâu nàng không hề hay biết. Nàng nghĩ “Mình phải đối xử với hắn kha khá một chút, tội nghiệp con người đàn ông như thế trên đời này không nhiều lắm, có lẽ sau này không làm sao mình tìm ra được nữa.” Càng nghĩ, nàng càng bước thật nhanh. Vừa đi, nàng vừa thầm nhủ: “Tiểu Phi, anh hãy yên lòng, từ đây về sau tôi sẽ không làm cho anh đau lòng nữa đâu, qua khứ là quá khứ, chúng ta hãy yên tâm làm lại từ đầu.”
“Chỉ cần anh cũng y như trước thì nhất định tôi xẽ làm vừa ý anh ngay.”
Nhưng Tiểu Phi quả có còn ý nghĩ như trước nữa chăng? Lâm Tiên Nhi chợt thấy hơi nghi ngại. Nàng không chắc chắn lắm, lòng tự tin của nàng đã dao động thật rồi. Trước đây, nàng không hề có cảm giác như thế vì trước đây Tiểu Phi đối với nàng không trọng yếu, nàng không hề quan tâm đến chuyện Tiểu Phi có thể bỏ rơi nàng. Một con người mà đến lúc cảm thấy cần “phải được” thì lúc bấy giờ mới sợ bị “mất đi.” Đáng thương nhất là khi càng nóng “muốn được” ấy lại chính là lúc sự “mất mát” càng hiện ra rõ rệt. Nàng vụt đừng lại, nàng xé vạt áo, nàng lấy nước mưa vắt lau mặt lau tóc, nàng không muốn trước mặt Tiểu Phi với thân mình dơ dáy. Nàng dùng mấy ngón tay chải tóc, nàng không muốn trước mặt Tiểu Phi với dáng sắc xác xơ. Nàng không thể để cho hắn thấy nàng đã “lún” xuống rồi, vì nàng không thể mất hắn lúc bây giờ. Gian nhà nhỏ đèn hãy còn chong sáng.
Đèn để tại bàn.
Trong nhà không phải như tưởng tượng của Lâm Tiên Nhi, không phải dơ dáy, những tử thi cũng không còn, nhà được rửa quét thật sạch, sạch đến mức tưởng như chưa hề mới có chuyện máu đổ thịt rơi. Trên bàn lại có một nồi cháo hơi lên nghi ngút. Tiểu Phi ngồi bên bàn húp cháo từng muỗng một. Hắn ăn vốn không phải nhanh, hắn ăn rất chậm, đó là một thói quen, hắn quan niệm ăn là hưởng thụ, cần phải ăn chầm chậm, hưởng thụ một cách đầy đủ. Nhưng bây giờ, bây giờ cách ăn của hắn không phải để hưởng thụ, thần sắc của hắn hơi mệt mỏi, hình như hắn cố gắng mà ăn. Nhưng tại làm sao phải gắng gượng để ăn? Phải chăng đó là hiện tượng không muốn cho mình phải ngã?
Canh đã khuya rồi.
Một mình đối bóng với ngọn đèn mờ, Tiểu Phi ăn từng muỗng một. Không nhìn tận mắt cảnh tượng đó, không ai có thể tưởng tượng được cái khung cảnh tịch mịch đến mức nào. Không chứng kiến tận mắt, không ai có thể tưởng tượng nổi sự thê lương.
Tiếng cửa đầy thật nhẹ.
Lâm Tiên Nhi xuất hiện ngay giữa cửa, nàng đứng nhìn hắn. Trong một thoáng nhìn Tiểu Phi, nàng chợt nghe hơi nóng xông lên mi mắt, y như một lãng tử lâu năm phiêu bạt trở về nhà gặp lại mẹ hiền. Thương mẹ cũng có nhưng thương mình thì có lẽ nhiều hơn. Nàng cũng không hiểu tại sao mình lại có cảm giác như thế ấy. Tiểu Phi hình như không hay biết có người mới bước vào, hắn vẫn cắm đầu húp từng muỗng một.
Hình như bây giờ hắn cảm thấy rõ ràng chỉ có chén cháo mới là thực tế nhất trên đời. Nhưng hình như gân thịt trên mặt hắn hơi rắn lại. Lâm Tiên Nhi không dằn được kêu lên:
- Tiểu Phi… anh…
Giọng của nàng vẫn giữ được âm hưởng ngọt ngào như tự thuở nào. Cuối cùng, Tiểu Phi chầm chậm ngẩng đầu lên, chầm chậm quay lại nhìn nàng.
Đôi mắt hăn rất sáng, sáng đến long lanh. Phải chăng long lanh vì nước mắt? Và nước mắt của Lâm Tiên Nhi đã chảy dài:
- Anh, Tiểu Phi, tôi về đây.
Tiểu Phi ngồi trơ trơ, hắn ngồi như tượng đá. Cơ thế của hắn hình như đã đông cứng lại không thể nào cử độn. Lâm Tiên Nhi chầm chậm bước về phía hắn, giọng nàng thật nhẹ:
- Tôi biết anh đợi tôi bởi vì hiện tại tôi mới biết rằng trên đời này chỉ có một mình anh là thật dạ yêu tôi.
Lần này thì nàng không dùng thủ đoạn. Lần này thì nàng nói thật. Bởi vì nàng đã quyết định lấy lòng thành thật để đối xử với hắn. Nàng nói với lòng: “Bây giờ tôi mới thấy thiên hạ chỉ lợi dụng tôi và tôi lợi dụng họ, kể ra cũng không thiệt thòi gì, chỉ có anh, dầu tôi đối với anh như thế nào, anh cũng một mực thành thật với tôi.”
Nàng không chú ý sự thay đổi trên vẻ mặt Tiểu Phi. Vì khoảng cách giữa nàng và Tiểu Phi càng mức càng gần, gần đến mức không còn nhìn thấy rõ được những gì nàng cần phải thấy. “Tôi quyết tâm từ đây về sau tôi sẽ không khi nào lừa anh, nhất quyết không để anh phải đau lòng, bất luận anh muốn gì tôi cũng nghe theo.”
Rốp!
Chiếc muỗng trong tay của Tiểu Phi bể nát. Lâm Tiên Nhi cầm lấy tay hắn đặt lên ngực nàng, giọng nàng như mật
rót:
- Trước đây, nếu tôi có gì không phải với anh, từ đây về sau tôi sẽ tận lực đền bồi, tôi sẽ làm cho anh thấy rằng sự đối đãi tốt của anh với tôi cho dầu lớn lao đến mức nào cũng đều xứng đáng.
Ngực nàng thật căng và mềm mại. Bất cứ một ai, khi đã đặt tay lên ngực nàng rồi thì sẽ mãi mãi không làm sao rời ra cho được. Nhưng Tiểu Phi vụt buông rơi.
Tay hắn thõng xuống.
Tia mắt của Lâm Tiên Nhi chợt biến màu sợ sệt, nàng run giọng:
- Anh làm sao thế? Anh… anh không cần tôi nữa ư?
Tiểu Phi im lặng nhìn nàng, làm như lầm thứ nhất trong đời hắn mới thấy một con người như thế.
Giuọng của Lâm Tiên Nhi run hơn:
- Tôi nói với anh toàn những lời thành thật nhất, trước đây thật thì tôi cũng có qua lại với những người đàn ông khác nhưng hoàn toàn là giả.
Nàng vụt ngưng ngang vì nàng vừa phát giác nét mặt mới của Tiểu Phi. Nét mặt hắn lộ rõ rằng hắn đang muốn mửa.
Lâm Tiên Nhi bất giác lui ra sau mấy bước:
- Anh… chẳng lẽ anh không thích nghe những lời nói thật. Chẳng lẽ anh chịu những lời dối trá?
Tiểu Phi nhìn thẳng vào mặt nàng, thật lâu hắn nói:
- Tôi có một điều hơi lạ.
Lâm Tiên Nhi hỏi:
- Chi?
Tiểu Phi chầm chậm đứng lên và nói từng tiếng một:
- Tôi lấy làm lạ rằng không hiểu tại sao trước đây tôi lại yêu cái hạng người như cô.
Lâm Tiên Nhi chợt nghe toàn thân lạnh ngắt. Tiểu Phi không còn nói thêm tiếng nào. Hắn không cần nữa vì một câu đó cũng quá đủ rồi. Một câu ấy thôi cũng đủ xô Lâm Tiên Nhi tận vực sâu mà ngàn đời không làm sao lên nổi.
Tiểu Phi chầm chậm bước ra.
Một con người nếu đã bị quá nhiều lần vấp ngã, bị người ta đánh ngã quá nhiều lần, bị đời cho nếm cay đắng quá nhiều nhất định phải có hồi cải biến. Một con người có thể chịu đựng được những lời dối trá nhưng nhất định không thể chịu đựng nổi sự nhục nhã quá nặng nề. Đàn bà cũng thế, đàn ông cũng thế. Chồng cũng thế mà vợ cũng như thế.
Tiểu Phi xô cửa bước ra.
Không, hắn chỉ kéo nhẹ chứ không xô vì lòng hắn rất là bình tĩnh. Thái độ của hắn là thái độ không giận dữ nhưng rất quyết tâm. Khi một con người có thái độ như thế thường là rất khó lòng lay chuyển. Lâm Tiên Nhi vụt chạy ào theo phục xuống chân của hắn, nàng giữ chặt vạt áo của hắn, giọng nàng tức tưởi:
- Anh… nỡ nào anh lại bỏ tôi… bây giờ tôi chỉ có một mình anh.
Tiểu Phi không ngó xuống, hắn chầm chậm mở khuy cởi áo. Hắn để mình trần đi vào vùng của gió mưa. Mưa rất lạnh nhưng nước mưa làm sạch sẽ. Hắn đã rời bỏ Lâm Tiên Nhi, hắn đã cởi bỏ được cái gông trên cổ hắn, y như hắn đã cởi bỏ lại chiếc áo cũ rách không một chút bận lòng.
Lâm Tiên Nhi vẫn ngồi dưới đất.
Chiếc áo cũ nàng vẫn nắm cứng trong tay. Vì bây giờ nàng đã biết rõ rồi, ngoài chiếc áo rách này ra, tay nàng không còn nắm được bất cứ những gì. “Khi đã tới lúc đó, cô sẽ thấy rằng cô không được gì cả, cô hoàn toàn trỗng rỗng.”
Nước mắt của Lâm Tiên Nhi vụt trào ra.
Có lẽ đây là lần thứ nhất nàng khóc thật, không phải là vũ khí. Nàng cầm chiếc áo trên tay, nàng nhìn trân trối. Và nàng bỗng cười lên sằng sặc. Nàng xé nát từng manh áo trên tay và nàng cười lớn hơn lên. “Sợ gì, ta vẫn còn đẹp, còn trẻ, chỉ cần ta bằng lòng thì hàng vạn đàn ông bu theo như ruồi bu mật, một đêm của vạn thằng cũng chẳng sao mà.”
Nàng cười, giọng cười lâu dần bống biến thành tiếng khóc.
Mưa rừng mỗi lúc nhiều hơn.

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Mon Dec 19, 2011 9:47 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ sáu mươi bảy
Một con người mới




Mưa càng nặng, gió càng lạnh.
Mưa xối trên thân trần trùng trục của Tiểu Phi, hắn nghe khoan khoái lạ lùng. Bởi vì mưa càng lạnh, hắn càng cảm thấy hắn không phải là hình cây tượng đá.
Hai năm nay, hình như đây là lần thứ nhất hắn biết cảm giác. Hắn cảm nghe thân thể hắn rất nhẹ nhàng, giống như hắn mới vừa trút bỏ ngàn cân đá nặng. Hắn vụt dừng đứng lại, hắn nghe trong mưa gió có tiếng réo xa xa:
- Tiểu Phi… Tiểu Phi…
Tiếng kêu thật trong nhưng cũng thật nhẹ, giá như chừng hai hôm trước nhất định hắn không làm sao nghe thấy. Nhưng hiện tại thì khác, hiện tại bản năng của sự sống giữa đồng hoang trong con người của hắn đã trở về. Chẳng những mắt hắn sáng là tai hắn lại thính vô cùng. Bây giờ thì mắt hắn không còn mù, tai hắn không còn điếc nữa. Hắn băng nhanh về hướng đó và lên tiếng:
- Ai?
Một con người có vóc mình nhỏ thó, có đôi mắt đen, có hai bím tóc thả dài trước ngực, con người đó chạy về hướng hắn:
- Tôi.
Tôn Tiểu Bạch đã tìm được hắn. Một việc làm mà nàng cả quyết phải làm cho kỳ trước khi trời sáng. Nàng chạy thật nhanh, cơ hồ va vào mình Tiểu Phi, nàng vừa thở vừa nói:
- Có lẽ anh không nhận ra tôi.
Tiểu Phi ngắt lời nàng:
- Nhớ, tôi nhớ, hai năm trước, tôi gặp một lần, cô là người nói chuyện có duyên và ưa nói nhưng hai hôm trước đây, tôi gặp lại thì cô chẳng nói một tiếng nào.
Tôn Tiểu Bạch cười:
- Đúng là nhớ thật và đúng thật đúng.
Lòng nàng vụt như hoa nở, nàng thấy rõ Tiểu Phi, nàng thấy hắn “đứng thật thẳng.”
“Một con người bị đánh ngã nhiều lần mà lần nào cũng quá đau lại có thể đứng thẳng như thế, con người ấy đã biến đổi theo chiều hướng đi lên.”
Ông nội nàng đã từng nói như thế.
Nàng cảm động thấy Lý Tầm Hoan quả đúng là tri kỷ của Tiểu Phi. Hắn có thể nhìn Tiểu Phi đang hồi xuống dốc nhưng hắn cả quyết rằng Tiểu Phi đã đi lên. Tiểu Phi biết rằng nàng tìm hắn nhất định phải có chuyện nhưng hắn không vội hỏi.
Hắn biết nàng sẽ nói.
Thế nhưng Tôn Tiểu Bạch lại không nói vì nàng cũng chưa biết nên nói làm sao. Cuối cùng Tiểu Phi đành phải lên tiếng:
- Bất luận chuyện gì cô cũng có thể nói ngay vì cô là bằng hữu của Lý Tầm Hoan.
Tôn Tiểu Bạch chớp mắt:
- Anh đã gặp nàng rồi?
“Nàng” ở đây tự nhiên là Lâm Tiên Nhi.
Tiểu Phi gật đầu.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Nàng đâu?
Tiểu Phi nói:
- Nàng là nàng, tôi là tôi, tại làm sao hỏi về nàng mà cô lại hỏi tôi?
Trước đây cứ mỗi bận ai đứng trước mặt hắn mà nói về nàng, hắn bộc lộ cả sự kích động phi thường, hình như nội cái tên của nàng đối với hắn có một ma lực không thể hình dung. Nhưng giờ đây thì hắn rất bình tĩnh. Tôn Tiểu Bạch nhìn sững hắn và vụt thở phào:
- Quả thật anh đã cởi bỏ cái gông rồi.
Tiểu Phi lập lại:
- Cái gông?
Tôn Tiểu Bạch cười:
- Mỗi một con người đều có một cái gông trên cổ, nhưng rất ít người tự cởi được cái gông ấy cho mình.
Nàng vụt cười hơi lớn vì nàng nhận ra nàng đang lập lại lời nói của ông nàng.
Tiểu Phi lắc đầu:
- Tôi chưa hiểu.
Tôn Tiểu Bạch ười:
- Anh không cần biết, chỉ cần làm được như thế là tốt nhất rồi.
Tiểu Phi trầm ngâm một phút rồi hắn gật đầu:
- Tôi biết.
Tôn Tiểu Bạch nhướng mắt:
- Anh biết thật à. Vậy tôi hỏi thật anh nhé, làm sao anh cởi cái gông ấy như thế?
Tiểu Phi suy nghĩ một lúc rồi hắn bật cười:
- Tôi chỉ tình cờ nhận rõ.
“Tình cờ nhận rõ.”
Bốn tiếng ấy nghe qua rất đơn giản nhưng làm được quả thật khó khăn.
Tôn Tiểu Bạch thở ra:
- Một con người mà “nhận rõ” thì quả đã trả một giá quá đắt.
Tiểu Phi hỏi ngay:
- Có phải hắn bảo cô đến tìm tôi?
“Hắn” ở đây là Lý Tầm Hoan.
Tôn Tiểu Bạch nghe hỏi như thế và nàng lắc đầu:
- Không phải.
Tiểu Phi nhướng mắt:
- Hắn đâu?
Tôn Tiểu Bạch làm thinh, nụ cười trên môi vẫn như thường trực của nàng đã tắt ngấm. Tiểu Phi rúng động:
- Hắn đã làm sao rồi?
Tôn Tiểu Bạch dàu dàu:
- Nói thật tình, cho đến bây giờ, tôi cũng chưa biết hắn đã làm sao.
Tiểu Phi biến sắc:
- Nghĩa là sao?
Tôn Tiểu Bạch nói như khóc:
- Có thể tôi sẽ tìm ra hắn nhưng vấn đề sống chết.
Tiểu Phi chồm mình tới hỏi nhanh:
- Sống chết làm sao? Là làm sao?
Tôn Tiểu Bạch nói từng tiếng một:
- Hắn sống hay chết đều do nơi anh cả.
Tiểu Phi nắm cứng hai bàn tay lại, môi hắn run run. Bên ngoài mưa vẫn không dừng nhưng bên trong thì rất khô ráo và ấm áp.
Gian phòng chỉ có một khung cửa sổ, khung cửa sổ rất nhỏ cách mặt đất khá cao. Cửa sổ luôn luôn đóng kín, ánh sáng không hề lọt vào mà mưa cũng không thể tạt vào. Tường tô một màu trắng toát, tô rất dày, vì tế không ai có thể biết tường ấy bằng gạch hay bằng sắt. Nhưng nhìn qua ai cũng có thể biết tường đó khá dày, vòng tường ngăn tất cả đối với kẻ tự do, vòng tường đó được coi là rất an toàn, là “bất khả xâm phạm” nhưng nó cũng là nơi xương tàn cốt rụi ngàn đời đối với một phạm nhân.
Gian phòng, ngoài hai cái giường và một cái bàn rất lời, còn thì không có gì nữa cả, không có một cái ghế ngồi, một cái chén cũng không. Bang chủ Kim Tiền bang, người uy danh lừng lấy giang hồ, thế lực, tiền tài, mạnh nhất giang hồ ở trong một gian phòng như thế. Sự phát hiện đó làm cho Lý Tầm Hoan bất giác sững sờ. Thượng Quan Kim Hồng nhìn hắn thong dong:
- Nơi này chắc túc hạ thỏa mãn rồi chứ?
Liếc quanh một lượt nữa, Lý Tầm Hoan nhè nhẹ gật đầu:
- Ít nhất cũng là một nơi khô ráo.
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Thật khô ráo, ta bảo đảm không một giọt nước nào có thể bắn vào đây.
Hắn trầm ngâm nói tiếp:
- Nơi đây đã không có trà, không nước, cũng không có rượu mà từ trước đến nay cũng không hề có một giọt nước mắt nào.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Thế còn máu? Chưa có một ai đổ máu nơi đây sao?
Thượng Quan Kim Hồng lạnh lùng:
- Không, cũng không, cho dầu có người muốn chết ở đây nhưng khi bước vào tới thì máu đã chảy cạn tồi.
Hắn nói tiếp bằng một giọng ngạo nghễ:
- Một khi ta không bằng lòng thì dầu muốn sống hay chết, không một ai đặt chân vào được.
Lý Tầm Hoan cười cười:
- Nói cho thật tình thì sống ở đây thật không khoan khoái chút nào cả nhưng nếu chết ở đây thì trái lại, đúng là một nơi lý tưởng.
Thượng Quan Kim Hồng nhướng mắt:
- Sao?
Lý Tầm Hoan nói:
- Vì nơi đây giống hệt mộ phần.
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Nếu túc hạ thấy thích thì ta sẽ mai táng túc hạ nơi đây.
Hắn nhếch môi điểm nhẹ nụ cười tàn khốc và chỉ xuống nền đá:
- Chôn ngay chỗ này và mỗi ngày ta đứng đây làm việc sẽ nhớ tới Tiểu Lý Phi Đao đang có mặt dưới chân, năng lực làm việc của ta nhất định phát huy tinh thần thỉnh táo.
Lý Tầm Hoan cau mày:
- Tỉnh táo?
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Bởi vì nếu ta không giữ được sự tỉnh táo thì có cảm tưởng như đang bị người ta đạp ở trên mình người khác thì tinh thần cực kỳ tỉnh táo.
Lý Tầm Hoan nói:
- Nhưng nếu một con người mà luôn luôn tỉnh táo như thế thì e rằng phải chịu nhiều khổ sở?
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Ta không hề khổ sở, từ xưa nay không hề có chuyện đó bao giờ.
Lý Tầm Hoan nói:
- Đó là vì các hạ từ xưa nay không hề vui sướng, có nhiều lúc thật tôi muốn hỏi không biết các hạ vì lẽ gì mà sống?
Đuôi mắt của Thượng Quan Kim Hồng giật liên hồi, thật lâu hắn nói:
- Có những người không hiểu tại vì đâu mà mình sống còn những người đáng thương hơn nữa, họ thậm chí không hiểu vì sao mà mình chết.
Lý Tầm Hoan nghiêng mặt:
- Sao?
Thượng Quan Kim Hồng nhìn thẳng vào mặt Lý Tầm Hoan:
- Rất có thể túc hạ không hiểu tại sao mà mình chết.
Lý Tầm Hoan nói:
- Cũng có thể ta cũng không muốn chết.
Thượng Quan Kim Hồng nhướng mắt:
- Không muốn chết?
Lý Tầm Hoan nói:
- Bởi vì ta vốn biết chết vẫn không phải là một chuyện quan trọng.
Không đợi Thượng Quan Kim Hồng nói gì, Lý Tầm Hoan tiếp luôn:
- Dưới con mắt của các hạ thì tại hạ bây giờ đã là một con người chết, phải không?
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Túc hạ quả là một con người sáng suốt.
Lý Tầm Hoan nói:
- Đã là một con người chết tất nhiên tôi không có điều chi lo lắng, không có điều chi phiền não thế nhưng còn túc hạ?
Hắn vụt ngồi xuống, ngồi duỗi chân một cách thư thái và nói tiếp:
- Bây giờ tôi muốn ngồi là ngồi, muốn nhắm mắt là nhắm mắt, các hạ có thể như thế được chăng?
Hai nắm tay của Thượng Quan Kim Hồng siết chặt lại thật cứng, những đốt xương kêu răng rắc.
Lý Tầm Hoan nói:
- Các hạ đã không làm được như thế bởi vì còn quá nhiều lo lắng, còn phải đề phòng.
Hắn dựa vào tường và duỗi chân thật thẳng trong tư thế thật khoan khoái:
- Vì thế, ngay bây giờ, so với các hạ, tôi thong thả hơn nhiều.
Thượng Quan Kim Hồng vụt cười ha hả:
- Ta đã bằng lòng để cho túc hạ không chết trong khi toàn thân ướt át cho nên vốn muốn đợi cho y phục của các hạ khô rồi sẽ ra tay nhưng bây giờ thì ta đổi ý.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Thay đổi sao?
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Bây giờ chẳng những ta cho các hạ một bộ y phục khô sạch mà lại còn rót cho các hạ một chén rươụ ngon, vì lời lẽ của các hạ thật có duyên, có thể nghe được người sắp chết những lời thích thú như thế thật không phải là chuyện dễ.
***
Long Thiếu Vân thun mình trong chiếc mền dày, ánh đèn ảm đạm rọi vào mặt hắn mờ mờ. Lâm Thi Ấm nhè nhẹ xô cửa bước vào. Nàng bước chầm chậm, gần như nhón gót, hình như nàng không nỡ làm mất giấc ngủi của con nàng. Nàng rón rén lại sát bên giường nhìn vào mặt con, lòng nàng chợt dâng lên một niềm chua xót. Đây là hòn máu duy nhất của nàng, nó là sự an ủi duy nhất của đời nàng, nó là sự ký thác an vui và đau khổ.
Long Thiếu Vân cựa mình mở mắt, hắn nhìn mặt nàng thật lâu rồi thở ra:
- Con biết mẹ đau khổ lắm, con biết cha và con đã mang lại cho mẹ quá nhiều bất hạnh.
Lâm Thi Ấm cúi mặt rưng rưng. Nàng không thừa nhận nhưng cũng không phủ nhận. Nàng biết con nàng đã lớn khôn trước tuổi và sự đả kích nặng nề trong buổi tiệc “bái giao” vừa qua càng làm cho nó trưởng thành. Nàng rất vui khi thấy con nàng tuy không dứt hẳn thù hằn với Lý Tầm Hoan nhưng cũng không còn hằn học lắm.
Đưa tay vuốt lên mái tóc của con, nàng chợt giật mình. Mái tóc con nàng còn đẫm hơi sương, hẳn nhiên nó không có ngủ, nó đang ở bên ngoài mới vừa về. Long Thiếu Vân nhìn sâu vào mắt mẹ và cho tay vào ngực áo lấy ra một gói bọc giấy dầu cẩn thận, hắn trao cho mẹ:
- Mẹ hãy cầm đi.
Lâm Thi Ấm ngạc nhiên:
- Chi thế con?
Long Thiếu Vân nhoẻn miệng cười:
- Quyển Bí Kíp võ công, con biết mẹ đang cần nó lắm, con biết mẹ sắp đi xa. Con không trách mẹ mà con cũng không buồn. Con nghĩ mẹ làm như thế là phải, mẹ đi cũng là phải. Con không ưa hắn nhưng con thấy hắn nên sống, hắn cần phải sống, hắn là một con người tốt. Con cũng không muốn xa mẹ nhưng mẹ đi là phải, mẹ đã hy sinh cho con nhiều quá, đến lúc mẹ cần phải được sự yên ổn trong hồn.
Hắn đăm đăm nhìn nàng và nói tiếp:
- Vả lại, mẹ cũng thừa biết, con đâu còn nhỏ nữa, con đã trưởng thành, không chỉ về tuổi mà còn trưởng thành hẳn về tư tưởng. Mẹ đừng bận tâm gì cả, mẹ phải cam đảm giải thoát tâm hồn của mẹ.
Lâm Thi Ấm để mặc cho nước mắt của mình tuôn ra, nàng không khóc thành tiếng, nàng cũng không buồn lau nước mắt. Đúng như Long Thiếu Vân đã nói, nàng biết con nàng đã lớn. Nó đã đầy đủ tư cách để nói chuyện về người lớn. Long Thiếu Vân nhoẻn miệng cười, tự nhiên nụ cười chứa đựng nhiều chua xót:
- Không một ai có quyền cản mẹ, không có tình cảm nào buộc mẹ phải đau khổ dằng dai. Ở đây, con biết mẹ rất thương con, con biết mẹ không khinh bỉ cha nhưng tự nhiên mẹ không có lý do nào kính nể và chính vì thế, không ai đem lại cho mẹ được an ủi.
Thấy mẹ không nói, hắn giãi bày dùm cho mẹ:
- Con biết mẹ là người đàn bà như thế nào, sự ra đi của mẹ không ai có quyền nghi ngờ, không ai có quyền bêu xấu, không ai có quyền nghĩ không phải về mẹ vì mẹ không bao giờ có ý tưởng chứ đừng nói đến hành động sai lầm.
Lâm Thi Ấm cứ cúi mặt, nước mắt không bao giờ dứt. Ngay lúc đó, ngoài cửa vụt có tiếng Long Tiêu Vân:
- Không, tôi đã làm nên những chuyện đốn mạt nhất đối với một người bạn tốt, tôi phải có được một hành động cuối cùng.
Hắn bước vào và Lâm Thi Ấm bỗng giật mình. Mới cách mấy hôm mà thân sắc hắn hoàn toàn thay đổi. Những vết nhăn vì tuổi bây giờ càng nhăn hơn nữa, mái tóc vốn còn xanh mướt bây giờ đã điểm hoa râm.
Sự dằn vặt nào lại có thể biến đổi con người nhanh như thế?
Long Tiêu Vân nói tiếp:
- Tôi không được Thượng Quan Kim Hồng xem trọng nhưng hắn cũng chẳng thù hằn và nhất định quyển Bí Kíp này sẽ làm cho hắn vui mừng, nếu hắn không tiếp đãi ân cần thì ít nhất hắn cũng chấp nhận giải cuộc quyết đấu với Lý Tầm Hoan bằng tinh thần cởi mở, phu nhân hãy để cho tôi đi, tôi đã nhất định rồi.
Cung cách giữa vợ chồng Long Tiêu Vân là như thế, họ đối xử với nhau thật trang trọng và tương kính, bất cứ trường hợp nào họ cũng không tỏ ra vô lễ với nhau, cả đến chuyện xưng hô họ cũng lựa lời y như trước mặt đông người.
Lâm Thi Ấm nhất luật cúi đầu, nàng không nói mà cũng không bộc lộ một cử chỉ nào cả. Long Tiêu Vân cầm lấy quyển Bí Kíp trong tay, giọng hắn buồn nhưng cương quyết:
- Đến như chuyện phu nhân định đi xa, điều đó tôi chẳng những không cản mà cũng không than trách, như lời con vừa nói, không ai có quyền làm khổ phu nhân hơn nữa, vì phu nhân đã giữ hạnh phúc cho chồng con bằng một giá quá đắt rồi. Tuy nhiên, tôi nói một lời mong phu nhân đừng xem đó là lời ngăn cản, tôi thấy rằng chúng ta bây giờ đã quá tuổi thanh xuân, chúng ta sống bây giờ nặng nhiều về nghĩa vụ hơn là hưởng thụ, chúng ta có thể vì nghĩa vụ mà bằng lòng, cố nhiên mỗi một con người của chúng ta phải có nhiểu cải sửa, tôi nghĩ rằng phu nhân cũng không quá đổi khắt khe.
Hắn đứng nhìn sâu vào mắt Lâm Thi Ấm và quay mặt bước nhanh ra khỏi cửa. Lâm Thi Ấm vẫn ngồi bất động. Nàng đã chịu đựng gần quá nửa đời người, nàng không thể chịu đựng nữa sao?
Phần của Lý Tầm Hoan coi như đã yên rồi, nàng tin tưởng Tôn Tiểu Bạch có thừa đức tính đem lại sự an ủi cho hắn, nàng còn mong gì hơn nữa.
Đúng như Long Tiêu Vân đã nói, nàng có thể vì nghĩa vụ để bằng lòng và hoán cải tình hình cuộc sống tương đối yên vui cho đến ngày chung cuộc. Con nàng tuy chưa hoàn toàn thay đổi nhưng sự hung hãn không còn có trong người của nó. Chồng nàng thật đã quá rõ rồi, sự hối hận đã làm cho chàng già đi trước tuổi, chỉ trong vòng mấy hôm thôi. Nàng gục mặt vào lòng bàn tay, nàng không khóc, nàng rất tỉnh táo.
Phải chăng nàng nên hạ quyết tâm?
Sự quyết tâm thử lại một lần nữa về hạnh phúc của nàng? Long Thiếu Vân nhè nhẹ nắm lấy bàn tay của mẹ, hắn tôn trọng sự im lặng của mẹ, hắn không nói một tiếng nào. Hắn để cho nước mắt mình tự tiện tuôn ra. Lần thứ nhất trong đời, hắn khóc.
Một tòa trang viện rất rộng lớn nhưng thấp lè tè.
Nó cũng như một gia trang hào phú như bao gia trang hào phú khác, chỉ có điều nó rất cổ. Nhưng chỉ cần bước qua kjhỏi vòng tam cấp cổng ngopài, ai cũng phải cmảm nghe nặng mùi sát khí. Long Tiêu Vân đã bước vào tới cổng. Bên ngoài cổng là một vòng sân không rào dạo mênh mông. Trong vòng sân có Thủy tạ, có non bộ, có những con đường lát đá tàn cây râm mát. vòng sân rộng vắng ngắt không một tiếng chim kêu.
Nhưng khi Long Tiêu Vân vừa bước vào thì lập tức có hai tốp người áo vàng gồm có mười mấy tên ào ra, họ đều là những tay lực lưỡng, tay họ lăm lăm binh khí như sẵn sàng tử chiến. Họ ở trong vùng sân sát trang viện, họ là “cận vệ,” họ toàn là hảo thủ tuyển chọn của Kim Tiền bang.
- Ngươi là ai? đến đây có chuyện gì?
Một tên trong bọn vừa thấy Long Tiêu Vân là hằn học hỏi ngay.
Long Tiêu Vân đáp:
- Đến đây tìm người.
Tên áo vàng hỏi:
- Tìm ai?
Long Tiêu Vân đáp:
- Thượng Quan Kim Hồng, Bang chủ của các ngươi có ở đây không.
Bốn tiếng “Thượng Quan Kim Hồng” vang lên như tiếng sét, bọn áo vàng lập tức đổi thay thái độ:
- Bang chủ có ở đây nhưng chẳng hay túc hạ là.
Long Tiêu Vân đáp:
- Hưng Vân trang, Trang chủ Long Tiêu Vân.
Tiếng thét rập lên một lượt:
- Lệnh của Bang chủ gặp tên Long Tiêu Vân là giết trước bẩm sau.
Nhiều ánh thép loáng lên, máu tươi bắn xối vào lên đầu cây ngọn cỏ. Tay không binh khí và trong lúc bất phòng, Long Tiêu Vân chỉ vung được mấy ngọn quyền, mấy tên áo vàng ngã xuống thì hắn cũng ngã theo.
Tiểu Phi không có kiếm. Điều đó không quan trọng vì hắn chợt có đầy đủ dũng khí và tín tâm. Lòng quả cảm và sự tự tin hơn cả vũ khí sắc bén. Bên đường có khu rừng trúc, đứng nơi đó đã thấy trang viện của Kim Tiền bang.

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Mon Dec 19, 2011 9:47 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ sáu mươi bảy (tt)
Một con người mới




Tiểu Phi dùng truỷ thủ chặt ngã một cây tre già, dằn gốc chẻ làm ba, róc dẹp, mức dầu cho nhọn, xé vạt áo quấn vào tay kiếm, đó là thanh “Trúc kiếm.”
Hắn cầm cứng nơi tay. Tay hắn thật vững vàng, ổn định. Tôn Tiểu Bạch đứng lẳng lặng nhìn, đôi mắt nàng rạng rỡ một niềm thích thú. Nàng cảm thấy một chuyện vô cùng mới lạ.
Nàng hỏi:
- Dùng thanh kiếm đó có thể đối phó với Thượng Quan Kim Hồng sao?
Tiểu Phi trầm ngâm:
- Bất luận dùng thanh kiếm nào cũng không thể đối phó với Thượng Quan Kim Hồng cả.
Tôn Tiểu Bạch ngẫm nghĩ và hỏi:
- Chứ dùng cái gì mà đối phó với hắn được?
Tiểu Phi không trả lời câu đó.
Hắn biết dùng cái gì để đối phó với Thượng Quan Kim Hồng nhưng hắn không nói ra ở trên đời có rất nhiều việc không thể bộc lộ bằng lời nói.
Tôn Tiểu Bạch thở ra:
- Ngoài Thượng Quan Kim Hồng ra, anh còn phải đối phó rất nhiều người.
Tiểu Phi hỏi:
- Cô có chắc Thượng Quan Kim Hồng đã về đây phải không?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Tôi nghĩ chắc không sai đâu.
Tiểu Phi hỏi:
- Tại sao?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Vì nơi đây bất cứ chuyện gì cũng không ai ngó thấy.
Tiểu Phi hỏi:
- Có thể giết được Lý Tầm Hoan đâu phải là chuyện mất mặt, tại sao hắn lại không muốn cho người khác thấy?
Tôn Tiểu Bạch thở ra:
- Một con người khi làm một chuyện vui sướng nhất thì lại rất ít muốn cho người khác thấy.
Tiểu Phi nói:
- Tôi không biết.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Anh thích ăn món gì nhất?
Tiểu Phi đáp:
- Cái gì cũng thích.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Tôi thích ăn hạnh đào nhất, mỗi bận ăn nó, tôi cảm thấy sự hưởng thụ không có gì bằng, nhất là những ngày trời đông rút vô mần ăn thì tuyệt.
Nàng cưới nói tiếp:
- Len lén ăn như thế thì ngon không thể tưởng tượng nhưng nếu có người đứng một bên thì mất ngon ngay.
Tiểu Phi trầm ngâm:
- Co cho rằng Thượng Quan Kim Hồng coi chuyện giết Lý Tầm Hoan cũng là một sự hưởng thụ?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Vì thế nên tôi đoán chắc Thượng Quan Kim Hồng đưa hắn về đây.
Nàng trầm trầm nói tiếp:
- Dưới con mắt của Thượng Quan Kim Hồng, Lý Tầm Hoan là địch thủ duy nhất của hắn, vì thế hắn y như tôi, hắn muốn len lén hưởng thụ một mình.
Tiểu Phi chậm chậm cho thanh trúc kiếm vào dây đai:
- Tôi không hề có chuyện hưởng thụ trong lúc giết người nhưng tôi làm chuyện đó không khó khăn gì cả.
Nói xong câu đó, hắn rảo bước thật nhanh về phía cổng gia trang.
Long Tiêu Vân nằm dưới đất. Máu nhuộm đỏ người hắn. Hắn đã bị nhiều vết thương, không có vết thương nào trí mạng, chỉ có một nhát đao làm cho hắn đứt lìa chân phải. Hắn không chết nhưng hắn không còn chống cự. Tên áo vàng cầm đao, tên đã đốn lìa chân Long Tiêu Vân, hắn chống thanh đao nhìn Long Tiêu Vân lườm lườm:
- Ngươi đã từng giết người, giết người bằng cách khởi động móng tay, như vậy ngươi có rất nhiều thủ đoạn, bây giờ thì tại sao ngươi không dùng thủ đoạn thử xem?
Long Tiêu Vân nghiến răng không nói. Hắn biết bọn Kim Tiền bang nói đúng. Hắn đã giết rất nhiều người nhưng hắn không hề ra mặt, hắn giết người bằng thủ đoạn. Hắn biết tại sao thủ đoạn đó không thể dùng được nơi đây. Hắn dùng thủ đoạn giết người dễ dàng tại vì những người ấy tin hắn, vì những người ấy là người lương thiện, hơn nữa vì hầu hết là những người bạn hắn, chẳng hạn như Lý Tầm Hoan. Còn ở đây, đối với bọn chỉ biết vâng lệnh giết người như bọn này thì thủ đoạn của hắn trở thành vô dụng.
Tên áo vàng cười sằng sặc:
- Sao, ngươi không còn thủ đoạn nào nữa cả hay sao? Bây giờ ta cho biết chứ không giết người bằng cách lén lút như ngươi, ta cho biết trước để từng thủ đoạn, bây giờ thanh đao này sẽ phập vào cổ ngươi đó, hãy giở thủ đoạn ra đi.
Thanh đao nhoáng lên và một tiếng rú tiếp theo. Tên áo vàng buông thanh đao của hắn, hai tay hắn bịn vào cổ, nơi yết hầu của hắn, thanh trúc kiếm ghim vào đúng bảy phân.
Tiểu Phi.
Long Tiêu Vân nằm dưới đất trơ mắt nhìn kinh ngạc. Thanh trúc kiếm rút ra, một vòi máu tưới vãi về phía trước, tên áo vàng ngã, hai mắt hắn lồi ra trông dễ sợ.
Nhiều tiếng thét rập lên một lượt, binh khí nhoáng lên. Tiểu Phi lui vào một góc, tay hắn nhấc lên từng cái một. Thanh trúc kiếm không ngớt nhoáng bằng ánh thép nhưng những vòi máu đã thay vào, cứ tay hắn nhấc lên là nơi yết hầu của những tên áo vàng bắn ra từng vòi máu.
Máu bắn ra như hoa cải và thây người ngã sấp vào nhau. Tôn Tiểu Bạch thấy đã đến lúc phải trợ lực, nàng lao mình tới và hoa cải lại bắn ra theo.
Không phải hoa cải máu mà là hoa cải thép.
Tôn gia đã nổi danh ám khí, Tôn Tiểu Bạch là cháu đích tông, lại là con gái, tự nhiên môn ám khí như được tập hợp cả vào nàng, tay nàng khẽ vẩy lên, từng vùng ánh thép như hoa cải. Không một chiếc ám khí nào văng trật ra ngoài.
Tên áo vàng cuối cùng ngã xuống.
Cả một vòng sân rộng lớn im phăng phắt, không một tiếng chim kêu. Tôn Tiểu Bạch chợt rùng mình.
Nàng cũng đã từng chứng kiến nhiều trận đấu, đã từng thấy thây người lớp lớp nhưng chưa bao giờ ghê rợn như bây giờ. Những tên áo vàng co quắt bên nhau, tên nào hai tay cũng còn bịn cứng nơi yết hầu, máu theo kẽ tay bứt ra và những cặp mắt lồi trông khủng khiếp.
- Không sai chệch yết hầu, giỏi!
Tiếng cười lạnh ngắt phắt ra từ khung cửa vào trang viện làm cho Tôn Tiểu Bạch giật mình quay lại.
Kinh Vô Mạng!
Tay hắn buông thỏng, đốc kiếm hãy còn xếch ngang lưng, hắn đứng như pho tượng gỗ. Đôi mắt cá chết của hắn nhìn Tiểu Phi mà như nhìn vào cõi hư vô. Tôn Tiểu Bạch giật mình nhưng ánh mắt nàng ngời lên rạng rỡ. Nàng biết chuyện xảy ra ngoài này đã làm kinh động bên trong, đã làm cho Kinh Vô Mạng phải đi ra thì nhất định Thượng Quan Kim Hồng cũng đã nghe thấy.
Trận đấu giữa Thượng Quan Kim Hồng và Lý Tầm Hoan chưa giải quyết hay là kết thúc rồi?
Nàng hơi mừng nhưng tay nàng bỗng run khan.
Tiểu Phi từ từ quay lại. Mắt hắn ngời lên. Hắn đã nhận ra Kinh Vô Mạng. Hắn đã nhớ lần thảm bại khi đi cứu Lý Tầm Hoan. Hắn đứng nhìn Kinh Vô Mạng. Y như hai con cọp ghìm nhau, sát khí hừng hừng. Kinh Vô Mạng từ từ bước tới.
Hắn dừng ngay lại, khoảng cách giữa hai người vừa đúng tầm tay. Hơi thể của Tôn Tiểu Bạch ngưng đọng lại. Kinh Vô Mạng vụt hỏi:
- Có nên làm lại hay không?
“Làm lại”?
Hai tiếng đó vụt làm cho Tiểu Phi nghe như có một lò dầu từ bụng hắn sôi lên sùng sục, hắn cho thanh trúc kiếm vào đai lưng. Mắt hắn nhìn thẳng vào Kinh Vô Mạng, hắn nói từng tiếng một:
- Không phải làm lại mà bắt đầu?
Chỉ có một ánh thép nhoáng lên vì thanh kiếm của Tiểu Phi là thanh kiếm trúc. Đã bằng cây thì không có ánh thép nhoáng lên. Chỉ có một ánh thép nhoáng lên rồi tắt ngấm. Mũi trúc kiếm của Tiểu Phi vừa lún vào lớp da ngoài nơi tâm mi của Kinh Vô Mạng, mũi kiếm của Kinh Vô Mạng còn cách cổ của Tiểu Phi đúng ba phân rưỡi.
Lúc trước, khi Tiểu Phi đi cứu Lý Tầm Hoan, mũi kiếm của Kinh Vô Mạng phạm vào da hắn, mũi kiếm của hắn còn cách Kinh Vô Mạng ba phân rưỡi, ba phân rưỡi chậm, cộng với ba phân rưỡi nhanh bây giờ là đúng bảy phân.
Bảy phân đủ để giết người.
Cả hai đứng thật vững như chôn chân dưới đất, tay họ thật ổn định, mũi kiếm của họ không may động một chút nào. Cả hai đều không thu kiếm về, hình như cả hai đều muốn chứng minh. Tôn Tiểu Bạch gần như há hốc mồm nhìn hai đấu thủ. Thật lâu, Kinh Vô Mạng hỏi:
- Ngươi không giết ta?
Tiểu Phi đáp:
- Ta không giết ngươi vì ngươi là Kinh Vô Mạng.
Da mặt của Kinh Vô Mạng bỗng giật liên hồi, hắn nhớ lại câu nói đó. Đó là câu nói của chính hắn khi giao đấu với lần đầu. Hắn lầm bầm nhai lại câu nói đó, mắt hắn càng xạm lại. Thu thanh trúc kiếm trở về, Tiểu Phi nhìn thẳng vào mặt Kinh Vô Mạng:
- Ngươi có thể đi?
Kinh Vô Mạng lập lại:
- Đi?
Tiểu Phi nói:
- Ngươi đã cho ta cơ hội một lần, ta cũng cho ngươi một lần cuối cùng.
Kinh Vô Mạng buông rơi thanh kiếm, hắn chầm chậm bước đi, dáng đi của hắn trông thật thất thểu. Tôn Tiểu Bạch bước nhanh lại gần Tiểu Phi:
- Vào đi.
Tiểu Phi nhìn theo hướng đi của Kinh Vô Mạng và đáp:
- Không vội.
Tôn Tiểu Bạch ngạc nhiên:
- Anh nghĩ rằng.
Tiểu Phi ngắt ngang:
- Tôi nghĩ rằng cuộc đấu trong ấy cũng đã kết thúc.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Bao giờ?
Tiểu Phi nói:
- Khi Kinh Vô Mạng bước ra đây.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Tại sao không thể là đã kết thúc trước đó?
Tiểu Phi nói:
- Nếu kết thúc trước đó thì hắn không thể bước ra vì hắn không thể bỏ xác Thượng Quan Kim Hồng.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Nhưng nếu đã kết thúc trước rồi mà Thượng Quan Kim Hồng thắng?
Tiểu Phi nói:
- Nếu Thượng Quan Kim Hồng đã thắng thì khi nãy tay hắn không run.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Tôi không thấy.
Tiểu Phi nói:
- Đáng lý thanh kiếm của hắn chĩa ngay vào yết hầu của tôi, cho dầu chưa tới cũng thế nhưng mũi kiếm khi nãy nhích lên trên khoảng một phân, chứng tỏ tay hắn hơi run.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Tại sao?
Tiểu Phi nói:
- Bằng vào chuyện đó, có thể thấy cuộc quyết đấu trong đó chưa bắt đầu thì ngoài này có tiếng động, tự nhiên tiếng va chạm khi nãy đã làm cho họ nghe thấy, vì thế nên Kinh Vô Mạng phải ra, họ bị giao động thình lình vì chỗ ở của Thượng Quan Kim Hồng chưa từng có ai xâm phạm.
Tôn Tiểu Bạch ngắt ngang:
- Long Tiêu Vân khi nãy?
Tiểu Phi nói:
- Long Tiêu Vân bị giết chứ không phải là giao đấu, bất cứ ai vào đây là bị giết ngay.
Hắn mỉm cười nói tiếp:
- Vì thế cho nên họ giao động và chính vì thế nên tay của Kinh Vô Mạng hơi run, không phải hắn sợ tôi mà hắn sợ Lý Tầm Hoan.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Hắn sợ Lý Tầm Hoan nhân lúc đó ra tay và Thượng Quan Kim Hồng sẽ bại?
- Đúng, Thượng Quan Kim Hồng đã bại.
Đó không phải là câu trả lời của Tiểu Phi mà là câu trả lời của Lý Tầm Hoan. Hắn đã ra và đang đứng ngay giữa cửa.
Tôn Tiểu Bạch la lên:
- A.
Nàng ngưng ngang vì nàng bát gặp tia mắt xuống màu của Lý Tầm Hoan. Hắn đã thấy Long Tiêu Vân. Bằng những bước đi thật nhanh, Lý Tầm Hoan bước lại bế xốc Long Tiêu Vân, giọng hắn run run:
- Đại ca.
Long Tiêu Vân hé mắt, mỉm cười nhưng vội tắt ngay, hắn hỏi:
- Lý Thám Hoa, không biết tôi.tôi còn có thể gọi là.hiền đệ.
Lý Tầm Hoan bồng Long Tiêu Vân đặt lên chiếc phản bên ngoài, giọng hắn thật nồng nhiệt:
- Vẫn như xưa đại ca bao giờ vẫn là đại ca, hiền đệ vẫn là hiền đệ.
Nước mắt của Long Tiêu Vân bỗng trào ra. Hắn nghẹn ngào nói không ra tiếng. Hắn lần lưng lấy quyển Bí Kíp trao cho Lý Tầm Hoan:
- Thi Ấm định mang đi nạp cho Thượng Quan Kim Hồng nhưng đại ca dành đi.
Lý Tầm Hoan biết ngay câu chuyện, nước mắt hắn cũng trào ra. Hắn đặt quyển Bí Kíp bên cạnh Long Tiêu Vân, hắn xé vạt áo buộc vết thương nơi chân Long Tiêu Vân, nước mắt rơi lên mảnh vải.
Long Tiêu Vân mỉm cười:
- Không sao tự nhiên mất hết một chân nhưng như thế đâu đã là tàn phế.
Lý Tầm Hoan nói:
- Đại ca hãy đem quyển Bí Kíp này về cho hiền diệt Tiểu Vân, bảo hắn cố gắng căn cứ theo đó để luyện tập cho thật phục hồi.
Và như để cho câu chuyện lãng đi, Lý Tầm Hoan ngoắc Tôn Tiểu Bạch:
- Chắc đại ca biết Tôn cô nướng đây chứ, nàng là vị hôn thê của tiêu đệ.
Tôn Tiểu Bạch chỉ kịp khẽ cúi đầu chào Long Tiêu Vân rồi nàng quay nhanh sang phía khác, mặt nàng ửng đỏ và nước mắt ứa ra.
Nàng khóc vì mừng.
Lúc Lý Tầm Hoan đi vào nguy hiểm, nàng không hề rơi nước mắt thế mà bây giờ nàng khóc vì hạnh phúc đã nắm được trong tay. Tia mắt của Long Tiêu Vân sáng lên rạng rỡ, hắn mừng vì người bạn, người em kết nghĩa từ đây sẽ tìm ra lạc thú, hắn mừng vì biết chắc Lâm Thi Ấm từ đây cũng sẽ yên vui.
Cho đến bây giờ, Lý Tầm Hoan mới đứng lên, hắn bước thẳng tới trước mặt Tiểu Phi mỉm cười. Đôi mắt Tiểu Phi nhìn hắn như một đứa em thơ dại đi hoang lâu ngày về gặp lại anh, hắn cười và hỏi:
- Không ngạc nhiên?
Lý Tầm Hoan cười:
- Không nên ngạc nhiên thì hồi mới ra đây, tôi đã chạy lại ôm chặt lấy anh rồi.
Tiểu Phi hỏi:
- Tại sao?
Lý Tầm Hoan nói:
- Tôi không thể giải thích được, có thể đó là linh cảm, tôi chỉ thấy rằng lòng tôi có một niềm tin tuyệt đối, tôi biết tôi đã bất lực trước cái gông trên cổ của anh, tôi cũng không hy vọng gì đối với một người nào cả nhưng không hiểu tại sao tôi tin chắc anh sẽ tự tháo bỏ cái gông đó ra khỏi cổ mình.
Tiểu Phi ôm choàng lấy Lý Tầm Hoan:
- Tôi tự bỏ được gông cũng nhờ những người bằng hữu như anh.
Lý Tầm Hoan lắc đầu:
- Đã là bằng hữu thì sao nói là nhờ.
Tiểu Phi ngẫm nghĩ một hồi rồi nói:
- Dù sao nàng cũng để lại cho mình những kỷ niệm đẹp.
Tôn Tiểu Bạch xen vào:
- Chính chị ấy tự đi tìm đau khổ cho mình.
Nàng nhìn Lý Tầm Hoan:
- Đại ca, mình đi tìm ông của tiểu muội chứ.
Lý Tầm Hoan nhìn nàng một hồi. Hắn nhoẻn miệng cười rồi bất giác gật đầu.

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Mon Dec 19, 2011 9:49 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ sáu mươi tám
Hồi Kết




“Hàng châu nhất dạ xuân
Hoa thị đăng như trú”

Không biết ai đã viết hai câu này nhưng nếu ai đã có được một đêm ở Hàng Châu, khi đọc thấy hai câu thơ trên, nhất định cũng phải ngồi ngẩn ngơ gởi hồn về nơi đó.
Hàng Châu nổi tiếng là nơi thắng cảnh nhưng nếu chỉ có cảnh đẹp không thì cũng sẽ làm nhàm du khách, có lẽ vì biết rõ tâm lý người đời như thế nên những kẻ biết làm giàu đã khai thác tận cùng. Du khách tìm cảnh đẹp để ngâm thơ uống rượu, không có một ai từ chối nếu bên thắng cảnh đó có thêm người đẹp. Gần như bao nhiêu kỳ nữ nổi danh được đưa cả về nơi đó nhưng chỗ làm chơi khác mua điêu đứng hơn hết phải kể Khách sạn Hoa Tiên, một khách sạn lớn nhất đối diện với dòng sông ngay thị trấn.
Khách sạn Hoa Tiên, nơi tập trung người đẹp, đẹp nhất, cái gì cũng nhất và tự nhiên khách cũng phải chi tiền nhiều nhất. Nếu có du khách nhiều tiền lắm của, tự nhiên cũng có những kẻ cơm vừa đủ no làm lụng quanh năm suốt tháng mà hạng người sau là đa số. Nếu có những kẻ thường xuyên lui tới Khách sạn Hoa Tiên để vung bạc vạn đổi lấy nụ cười, tự nhiên cũng có những kẻ lần vào ngõ hẻm tối tăm để mua vui chớp nhoáng với những bông hoa giá rẻ.
Nói chung, nơi nào cũng có cái hấp dẫn riêng của nó. Bên sau Khách sạn Hoa Tiên có nhiều ngõ hẹp, đầy ăm ắp những nhà nhỏ lè tè. Phần đông những gian nhà ấy đều nghèo, hai bên đường đều có những mương nước đọng quanh năm đầy muỗi, những đống rác quấn ruồi hôi hám.
Nhưng phần đông những gian nhà tồi tàn ấy, bên sau lại có nhiều cửa sổ nho nhỏ, có màn hoa vén khéo, sặc sỡ, cố nhiên là thứ màn của rẻ tiền.
Đó là xóm mua hoa giới bình dân.
Xóm tuy có vẻ nghèo tàn, nhà tuy tồi tệ, cống rãnh tuy hôi hám tối tăm nhưng những cô nàng ở đây, đêm về cũng khá thơm tho rực rỡ. Họ cũng hàng lụa hoa hòe, cũng hương trầm xông ướp, cũng phấn sáp như ai, lẽ tự nhiên là loại rẻ tiền tương xứng với giá tiền. Đó là mặt trái của Hàng Châu hoa gấm.
Ánh đèn thật mù mờ.
Trong một gian nhà ẩm thấp cùng ngõ hẹp, tiếng ho sù sụ vọng ra. Trong nhà, phía bên ngoài kê một chiếc phản ván đã long đinh ọp ẹp, một cái bàn mà một cái chân của nó phải kê thêm ba cục gạch mới đồng được ba chân kia, tự nhiên đó là một chiếc bàn mà đáng lý nên gọi là cái ghế.
Trên bàn, một ấm nước không có vỏ, có lẽ lâu ngày, đất và trà quến lại làm cho cái ấm đóng vàng khè, bên cạnh hai cái chén mẻ miệng nhiều nơi, máu trắng của men đã thành xám xịt. Xích vô trong, được ngăn bằng một tấm bố, vốn là manh bố màu c.\'t ngựa nhưng bây giờ thì đã trổ hoa, vì nước trà, nước mưa, nước rửa tay đã làm cho loang lố nhiều nơi.
Tấm bố ngăn ngang thành một cái phòng, bên trong lại được ngăn ra thành ba buồng, cũng bằng thứ vải bố vừa dầy vừa hôi hám. Một lão già ngồi trên chiếc phản phía ngoài, mình lão khom xuống, hai đầu gối kẹp sát đến mép tai, đầu cổ lão bờm xờm, trông như một dã nhân.
Lão vừa ho khàn khàn, vừa càu nhàu trong miệng:
- Mẹ nó, không còn được thì tìm nghề khác, ba bốn hôm rồi không có ma nào.
Một tiếng “xí” kéo dài ngắt ngang giọng của lão. Một cô gái, không biết gọi bằng gì, không biết có nên gọi là “cô gái” nữa không nhưng vì lối ăn vận của nàng, nhìn thoáng qua người ta biết đó là gái buôn hương, vì thế đành phải gọi là cô, nàng ngồi dựa ngửa trên chiếc ghế mây xiêu vẹo, dáng sắc nàng lờ đờ mệt nhọc, bên cạnh nàng có một bầu rượu lưng lưng.
Nàng háy lão già bằng những đường nhăn sâu nơi đuôi mắt:
- Ông giỏi sao chẳng đổi nghề đi? Hứ, ỷ có gian nhà với ba căn phòng nôn mửa này rồi lên mặt.
Lão già vụt ngẩng lên. Lão khom xuống trông dã nhân nhưng khi lão ngẩng lên, thấy bộ mặt của lão người ta tưởng đâu là ác quỷ. Da mặt lão sần sùi nhăm nhúm, vàng bụ, miệng lão rộng, răng lão khểnh ra vàng bụ, nhìn qua phát ói.
Nhưng khủng khiếp hơn hết là con mắt chột của lão: mắt trái lão là một lỗ sâu hun hút đen ngòm, lúc nào cũng có chảy nước nhờn ứa ra chảy dài trên má lão. Con mắt còn lại của lão thật dữ dằn, lão trừng trừng nhìn cô gái:
- Giỏi hay dở gì kệ xác tôi. Ba ngày nay cô ăn cái giống gì để cô sống đó chứ? Hốt rác ngoài mương vô ăn à? Hứ, mạt rệp bỏ hồi làm đổng.
Cô gái như muốn nhảy dựng lên:
- Ai làm đổng? Ừ, tôi làm đổng đó, có chết mẹ ai không cái thứ ba bữa cơm hẩm cá ươn mà cũng ngồi kể lể, những lúc khác đông bao nhiều tiền tôi nhét vào cái miệng toàn hoạt của ông sao ông không kể? Hứ, cái đồ ăn cháo đá bát.
Lão già chỏi tay chồm tới nhưng rồi lão lại té bệt xuống, lão vừa thở vừa hằn học:
- Còn không đổng nữa à? Cái hồi cô còn làm ngoài Khách sạn Hoa Tiên đó nhớ không? Trời ơi là trời, tôi đã khổ cực mang cô về đây, tôi đã lo săm ăn mặc cho cô rồi khi có khách cô lại nói “Tôi hổng cần tiền.” Trời ơi, ngó xuống mà coi, bán trôn nuôi miệng mà không cần tiền thì cần cái… cái những thằng đàn ông ấy à? Thật là khốn nạn cho tôi, ngồi cả đêm đón khách, cả đêm mười mấy thằng mà không có được một phần mười nén bạc.
Như không còn chịu nổi nữa, lão vụt la lên:
- Bán trôn làm nghĩa hả? Bán trôn mà không cần tiền thì cần cái gì?
Cần cái gì? Cần cái… cái… ấy đấy à?
Cô gái cũng không vừa, cô ta giãy đành đạch:
- Làm gì dữ vậy? Muốn đánh hả? Đánh thử coi? Cái đồ đuổi ruồi không thèm bay mà cũng làm hùng làm hổ. Ừ đó, tôi cần đàn ông đó, làm gì hôn?
Nàng ngồi vật xuống chụp lấy bầu rượu uống nghe òng ọc. Lão già lại phát lên ho sì sụ, lão vò đầy bứt tai, lão đập hai chân lên phản:
- Không cần tiền, trời ơi không cần tiền, chỉ cần đàn ông, sao không ra ngoài đường mà nằm dài ngoài ấy? Thây không, không cần tiền nên bây giờ đói rã ruột ra đó? Bây giờ có cần cũng không có ma nào thèm tới?
Cô gái dằn mạnh bầu rượu xuống:
- Ông làm ơn câm cái mõm chó của ông lại đi, ông giỏi lắm, tài lắm.
Lão già ưỡn ngực, ngực áo lão không có nút xương sường của lão lồi ra giống y một bộ xương khô, lão vỗ vỗ bằng bàn tay cũng trơ xương:
- Ông mà không giỏi à? Không giỏi mà móc được cô từ dưới vũng chó ỉa về đây? Đồ vô ơn bạc nghĩa, không có cái giỏi của thằng già này thì cô đã chết dưới cống như con chó ghẻ, biết chưa? Không có cái giỏi của thằng già này thì.
Cô gái nhảy dựng lên làm cho chiếc ghế gãy cả hai chân, cô ta té nhẹp xuống nhưng cô ta chỉ ngóc đầu chứ không thèm ngồi dậy:
- Giỏi, giỏi, giỏi… giỏi lắm nhưng giỏi làm sao để cho thân bại danh liệt? Giỏi sao để cho người ta phế bỏ võ công? Giỏi sao để cho Kim Tiền bang tan bè rã gánh? Giỏi sao lại đi làm một tên ma cô để ăn bám đũng quần đàn bà? Giỏi, giỏi.

HẾT

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Trang 14 trong tổng số 14 trang Previous  1 ... 8 ... 12, 13, 14

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết